báo giá tour thái lan báo giá tour campuchia

Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

Bạn đang xem bài viết ở Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương. Các dấu hiệu của rối loạn nuôi ăn sau chấn thương ở trẻ nhũ nhi và trẻ tuổi tập đi. Có những trẻ nhũ nhi và trẻ ở tuổi tập đi lúc nào cũng từ chối uống từ bình. Hành vi này diễn ra sau khi các trẻ có những trải nghiệm sợ hãi hoặc đau đớn trong hoặc sau khi bú bình. Trong quá khứ, trẻ có thể từng bị đau hoặc khổ sở do phản ứng trào ngược dạ dày thực quản (khi thức ăn từ dạ dày đi ngược lên thực quản và/hoặc miệng), hoặc do những thủ thuật y khoa, như đặt ống thở (là một cái ống đặt trong đường thở trong thời gian gây mê).

Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

Do hút đàm nhớt quá mạnh sau phẫu thuật, hay đặt ống nuôi ăn qua đường mũi xuống dạ dày. Từ chối thức ăn có thể theo sau một hay nhiều lần ói, có thể được châm ngòi sau một lần sặc, nghẹn, hay bị người chăm trẻ ép ăn. Trẻ nhũ nhi www.baogiatour.com trong năm đầu đời đã biết gắn việc cho ăn với bất kỳ nỗi đau, hay nỗi sợ nào, mà chúng trải qua trong hay sau khi bú sữa bình.

Vì thế, những trẻ đặc biệt này trở nên sợ bú bình. Trẻ sẽ khóc khi thấy bình sữa, vặn vẹo, ưỡn người khỏi mẹ khi mẹ bế cho ăn. Trẻ sẽ không chịu mở miệng và không uống gì từ bình, dù có đói hay không. Nỗi sợ uống từ bình sẽ lấn át mọi cảm giác đói. Hành vi này có thể diễn ra sau một lần đơn độc (hay nhiều lần lặp đi lặp lại) trải qua chỉ một trong những "kinh nghiệm đau thương" mà tôi đã liệt kê bên trên.  Một khi trẻ nhũ nhi đã có nỗi sợ cho ăn này rồi, chúng sẽ trước sau như một từ chối bú bình.

Nỗi sợ này tiếp tục ngay cả khi bệnh nền (như trào ngược dạ dày thực quản) đã được giải quyết, và trẻ đáng lẽ không còn bất kỳ đau đớn hay khó chịu nào nữa trong việc nuôi ăn. Có một điều thú vị, cũng những trẻ sơ sinh khi thức thì khóc và đánh nhau với bình sữa, khi ngủ thì chấp nhận núm vú bình, và thường sẽ uống liền tù tì cả trăm mili lít sữa, mà không khó chịu gì trong lúc ngủ. Tuy nhiên, nếu đang bú mà thức giấc, trẻ sẽ gạt bình sữa ra, và khóc ầm lên. Hành vi của trẻ cho thấy, rõ ràng chúng có một nỗi sợ bình nghiêm trọng. "Chống bình" dữ dội, nhưng những trẻ này lại chấp nhận ăn bằng muỗng, và có thể ăn thức ăn nghiền không hề sợ hãi. Trẻ cũng có thể sì sụp uống nước hoặc nước trái cây từ ly, từ những cốc húp. Tuy nhiên, nếu bỏ sữa vào ly thủy tinh, chúng thường sẽ từ chối, vì trẻ có vẻ đã gắn việc uống sữa với vụ chấn thương kia.

Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

CHA MẸ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ GIÚP TRẺ NHŨ NHI BỚT SỢ ?


Bước đầu tiên, là phải nhận ra được khi nào con mình sợ ăn. Trẻ nhũ nhi thể hiện nỗi sợ ăn của mình theo nhiều cách, gồm khóc khi nhìn thấy bình, thấy yếm đeo cổ, khi được mẹ bế lên cho ăn, khi đưa bình sữa lại gần. Những hành vi này là dấu hiệu cho thấy trẻ đang sợ, và cha mẹ cần xem lại, thử nghĩ xem cái gì đã đưa đến nỗi sợ của con. Có phải trẻ từng bị sặc, bị nghẹn, rồi đàm sợ ? Hay là do từng bị nôn rồi sau đó bắt đầu có hành vi sợ này ? Trẻ có từng trải qua thủ thuật y khoa nào có đặt ống thở và hút đàm nhớt trong cổ họng ? Hay cha mẹ có lần nào quá cố gắng bắt trẻ ăn nhiều hơn, tống thức ăn vào miệng trẻ ? Cha mẹ cần nhớ lại điều gì đã diễn ra trong quá trình nuôi ăn, hoặc cái gì khác có thể xãy ra, dẫn đến việc trẻ sợ ăn.

Một khi đã hiểu được nỗi sợ của trẻ nhũ nhi, cha mẹ có thể tìm ra cách giúp trẻ khắc phục nỗi sợ ấy. Nếu bế lên cho ăn mà trẻ khóc, cha mẹ có thể vẫn bế trẻ theo tư thế ấy, nhưng thay vì cho ăn, cha mẹ lắc lư và hát ru trẻ. Làm thế sẽ giúp trẻ có được những liên hệ tích cực về việc được bế với tư thế cho ăn. Nếu trẻ chưa tới 10 tháng tuổi, cha mẹ nên xem thử trẻ có chịu bú bình trong lúc ngủ không ? Có thể cho trẻ chơi với bình sữa vào ban ngày, nhưng không nên cố cho trẻ ăn, như thế từ từ trẻ sẽ vượt qua được nỗi sợ bình sữa. Cha mẹ cũng có thể cho trẻ một cái ly (thay vì bình), bên trong có nước, để trẻ vẫn uống được, mà không mất nước. Cho một cái ly có ống hút để xem trẻ có chấp nhận không ?

Nếu trẻ hơn 5 tháng tuổi, bạn có thể cho ăn bằng thìa (muỗng). Cần tiến từ từ và dừng lại ngay nếu trẻ phun thức ăn ra hay tỏ vẻ khó chịu. Hôm sau thử lại lần nữa, chỉ cho một lượng nhỏ xíu thức ăn nghiền, cho tới khi trẻ quen với thức ăn mới. Cha mẹ cần tránh mọi hình thức ép ăn, vốn chỉ khiến cho tình trạng tồi tệ thêm. Tuy nhiên, nếu trẻ từ chối uống tất tần tật mọi thứ, đây lại một trường hợp cấp cứu. Trẻ sẽ bị mất nước, và cha mẹ cần đi gặp bác sĩ nha khoa ngay. Nói chung, trường hợp này là một rối loạn nuôi ăn nghiêm trọng, cần được quan tâm chữa trị để bảo vệ trẻ về dinh dưỡng và y tế. Thêm vào đó, cũng cần thường xuyên có những can thiệp đặc biệt về hành vi, để giúp trẻ nhũ nhi vượt qua nỗi sợ khi được nuôi ăn.

Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

Trường hợp ví dụ sau của Amy. Một trẻ nhũ nhi gặp rối loạn nuôi ăn sau chấn thương. Amy sinh đủ tháng, nặng 3,1 kg, lúc đầu cho ăn không khó khăn gì. Nhưng sau hai tuần, bé bắt đầu ói ra lượng nhỏ thức ăn trong lúc ăn và (thỉnh thoảng) sau ăn. Ói về sau càng thường xuyên hơn, lượng sữa ói ra cũng nhiều hơn. Tuy nhiên bé vẫn tăng cân. Khi được khoảng 6 tuần tuổi, Amy sinh tật khóc trong lúc ăn, và thường không chịu ăn nữa. Việc này diễn ra càng lúc càng thường xuyên hơn. Khi Amy được 10 tuần tuổi, cha mẹ bé phải nhờ bác sĩ giúp đỡ.

Amy được chẩn đoán trào ngược dạ dày thực quản, có nghĩa là một lượng sữa sẽ đi từ dưới dạ dày ngược lên thưc quản, gây ra nôn ói. Trong thời gian khám và chẩn đoán, Amy hay khóc mỗi khi nhìn thấy bình sữa, và ưỡn người ra sau mỗi khi mẹ định bế bé cho ăn. Mẹ Amy nhận xét, cách duy nhất để Amy chấp nhận cho núm vú vào miệng là khi bé lơ mơ ngủ. Amy được cho thuốc chữa trào ngược dạ dày thực quản, nhưng bé vẫn tiếp tục ưỡn người khi mẹ bế để cho ăn, không chịu mở miệng để bú bình.

Do Amy chỉ chấp nhận bình sữa khi sắp ngủ hay đã lơ mơ, bác sĩ khuyên mẹ bé lập một thời khóa biểu ăn và ngủ đều đặn cho Amy. Kết quả là một bữa bú lúc 9h sáng trùng cữ ngủ sáng của Amy, một cữ nữa trùng lúc ngủ trưa khoảng 13h, cữ nữa là lúc Amy ngủ chiều khoảng 17h, và rồi ba bữa trong đêm, lúc 21h và nửa đêm và 5h sáng. Với cách này, cả Amy và cha mẹ đều có thể ngủ điều độ, và với 6 cữ bú, Amy sẽ có được đủ sữa.

Nhưng nói thì dễ hơn làm, phải mất hai tuần Amy mới ổn định được với thời khóa biểu này. Ban ngày, bác sĩ khuyến khích mẹ Amy cho bé chơi với cái bình không, hầu giúp bé vượt qua được nỗi sợ đưa bình vào miệng. Trong những tuần đầu áp dụng lịch cho ăn này, mẹ Amy kể rằng, mỗi khi thức giấc lúc đang ăn, bé thường khóc và đẩy bình ra xa. Sau một tháng vừa ngủ vừa ăn như thế, Amy đã có thể tỉnh dậy trong lúc ăn, tuy ngừng bú nhưng không khóc, hay đẩy bình ra xa nữa.

Bước tiếp theo, là bé mở mắt, sờ sờ cái bình, rồi uống tiếp. Lúc này Amy đã được 8 tháng tuổi, và mẹ để bé chơi với cái bình đựng đầy nước trong những lúc bé thức. Thời gian này, mẹ Amy cũng giảm xuống còn năm cữ "cho ăn lúc ngủ". Khi Amy được 9 tháng, nếu tỉnh dậy trong lúc đang được cho bú, bé thường đẩy bình vào miệng, và uống tiếp khi đã thức. Trong lúc giữ cho bé theo đúng thời khóa biểu ăn - ngủ vào lúc Amy được 5 tháng tuổi, mẹ tập cho bé ăn bằng muỗng. Lúc đầu, Amy có vẻ không thích thức ăn nghiền. Bé thường nhăn mặt và mẹ phải dừng lại, hôm sau mới thử lại.

Sau khoảng tám lần thử, Amy đã chấp nhận khoai lang, không nhăn mặt nữa, và từ từ ăn được vài muỗng. Rồi mẹ Amy thử đến loại thức ăn kế tiếp, có hơi dễ hơn một chút, và sau khoảng một tháng. Amy đã hoàn toàn sẵn sàng ăn vài muỗng các loại thức ăn nghiền khác nhau. Khi Amy được 10 tháng tuổi, bé vẫn còn phải uống thuốc chống trào ngược. Mẹ Amy nhận xét, khi thử bỏ thuốc, Amy có vẻ bú ít đi, ngay cả khi ngủ. Tuy nhiên, mẹ bé rất phấn chấn khi bé bắt đầu bú bình cả khi đang thức. Mẹ biết, Amy đã khuất phục được nỗi sợ bú bình.

Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

Dấu hiệu của Rối Loạn Ăn Uống sau chấn thương ở trẻ tuổi tập đi và lớn hơn


Sau khi gặp phải một trải nghiệm xấu trong khi ăn, một số trẻ sẽ không chịu ăn bất kỳ thức ăn đặc nào nữa, và biểu lộ dấu hiệu của rối loạn nuôi ăn sau chấn thương. Các trải nghiệm xấu đó có thể ở nhiều mức độ, từ nghẹn, sặc, ọe, cho tới ói, hoặc nuốt phải một cái răng khi đang ăn. Tôi biết một số trẻ từng chứng kiến một người trong gia đình bị sặc, hoặc nghe kể về ai đó bị sặc, làm chúng sợ đến nỗi không muốn ăn vì lo mình cũng sẽ sặc như thế. Một số trẻ lại hoảng sợ, và từ chối ăn sau khi bị người trông trẻ ép ăn. Sau đây, là một số ví dụ về trẻ ở nhiều lứa tuổi khác nhau, gặp phải rối loạn nuôi ăn sau chấn thương.

*** Trường hợp của Justin. Khi được mang tới cho chúng tôi đánh giá, Justin được 18 tháng tuổi, không chịu ăn thức ăn đặc nào hết, chỉ bú bình. Mẹ bé kể khi được 8 tháng tuổi, bé bị sặc bánh Cheerio. Đây là một trải nghiệm gây sang chấn cho cả Justin và mẹ, vì bé chuyển tím tái và thở ngáp cá. Mẹ Justin đã phải dùng thủ thuật Heimlich, rồi dốc ngược bé xuống để miếng bánh Cheerio ra khỏi đường thở. Sau biến cố này, Justin không chấp nhận bất kỳ thức ăn nào múc bằng muỗng, và không đụng đến bất kỳ món ăn bốc tay nào. Mẹ Justin đã thử dỗ dành, đánh lạc hướng, thậm chí bỏ đói, nhưng không cái gì có thể làm cho Justin chịu ăn lại thức ăn đặc. May mắn thay, Justin vẫn còn chịu bú bình, và khi bé lớn hơn, mẹ xay nhuyễn thức ăn, cho vào bình. Bằng cách này, Justin tiếp tục lớn với tốc độ bình thường.

*** Trường hợp của Lilly. Khi Lilly được 6 tuổi, một hôm bé vừa ngồi trong xe hơi đến nhà thờ với cha mẹ, vừa ăn kẹo gấu Gummy. Khi đến nơi, bé khóc và nói bị hóc kẹo. Lilly không khó thở, nên khi bé nín rồi, cả nhà lại tiếp tục vào dự lễ. Đến tối, Lilly có vẻ lo lắng và không muốn ăn. Bé uống ít nước nhưng than là có cái gì đó trong cổ họng làm bé khó nuốt. Ngày hôm sau, bé lại từ chối không chịu ăn bất kỳ thức ăn đặc nào, nhưng dỗ dành một hồi bé chịu uống nước và ít sữa. Cha mẹ đưa Lilly đến bác sĩ nhi. Sau khi khám và cho chụp X Quang không thấy gì đáng lo, bác sĩ trấn an Lilly là họng bé ổn cả.

Tuy nhiên, Lilly tiếp tục than là có cái gì đó vướng vướng trong họng, và không chịu ăn thức ăn đặc. Bé cũng nói với mẹ rằng bé sợ bị hóc rồi chết mất. Cha mẹ lại phải đem Lilly quay lại bác sĩ nhi. Bác sĩ nhi chuyển Lilly tới bác sĩ tai mũi họng. Bác sĩ tai mũi họng soi và thấy họng Lilly không có gì để lo. Nhưng mặc cho cả hai bác sĩ cùng trấn an rằng Lilly hoàn toàn khỏe mạnh, không có gì kẹt trong họng, khiến bé không nuốt được, bé vẫn không ăn được bất kỳ thức ăn đặc nào, và trong bốn tuần sụt gần ba ký.

*** Trường hợp của Kevin. Kevin được 8 tuổi, lần ấy đến nhà bạn chơi và thấy cha bạn bị sặc. Một người khác trong gia đình đã phải thực hiện thủ thuật Heimlich để thức ăn văn khỏi họng. Hai đứa nhỏ rúng động trước trải nghiệm này, và tranh cãi điều gì có thể xãy ra với cha bạn, liệu nếu không ai giúp thì ông có chết không. Về nhà, vào bữa tối Kevin không muốn ăn gì cả. Cha mẹ hỏi có phải bé bệnh không, Kevin bảo không thấy bệnh, nhưng chỉ muốn đi nằm. Ngày hôm sau, cậu vẫn không muốn ăn. Đi học về, hộp đồ ăn trưa của Kevin còn nguyên, và cậu không chịu ăn tối.

Cha mẹ rất lo, sau khi thăm dò thêm, cuối cùng Kevin thú nhận rằng cậu sợ ăn vào cũng sẽ bị sặc. Cha mẹ đưa Kevin tới khám bác sĩ nhi, vị này chuyển Kevin sang bác sĩ tai mũi họng. Mặc dù cả hai đã nói họng Kevin không sao, cậu không bị nuốt khó, Kevin vẫn không chịu ăn thức ăn đặc nữa. Cậu nhỉ uống sữa sô-cô-la, chịu ăn ít kem, nhưng không chịu bỏ vào miệng bất kỳ thức ăn nào phải nhai. Khi cha mẹ giục ăn, Kevin khóc và từ chối ăn uống tất tần tật.

Rồi cha mẹ thử ra phần thưởng nếu chịu ăn thức ăn đặc. Kevin rất muốn có thưởng nhưng vẫn không thể cho thức ăn vào miệng. Cậu rất thất vọng với bản thân và trở nên cáu kỉnh hơn, đặc biệt vào giờ ăn. Cậu không chịu vào bàn khi cả nhà ăn tối, và đến đêm thì bắt đầu khó ngủ. Kevin vốn là học sinh giỏi, nhưng bắt đầu mất tập trung ở trường. Giáo viên nhận thấy trong giờ học, cậu bé vẫn ngồi, nhưng thích đứng khi làm việc hơn. Vào lúc đến chỗ chúng tôi khám, Kevin đã mất gần 3,5 kg trong vòng một tháng.

Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

Điều gì khiến trẻ dễ mắc rối loạn nuôi ăn sau chấn thương ?


Mặc dầu nhiều trẻ cũng ói, cũng nghẹn, cũng sặc, cũng từng bị đặt ống nuôi ăn, hay ống thở, nhưng chỉ có một số trẻ sinh chứng rối loạn nuôi ăn sau chấn thương (Chartoor và cộng sự 1988). Rối loạn ăn này ở trẻ lớn, và người trưởng thành từng được một số tác giả mô tả, gọi là chứng sợ sặc (McNally 1994, Solyom và Sookman 1989), sợ nuốt (de Lucas-Tacacena và Montanés-Rada 2006) và khó nuốt chức năng (Kaplan và Evans 1978). Nhiều tác giả nhận thấy, có tỉ lệ cao các vấn đề kèm theo, và có sự phối hợp giữa rối loạn này, với những rối loạn lo âu. Với trẻ nhũ nhi, vẫn thường sợ hãi khi được cho ăn, khó mà biết được trước đó các bé có dấu hiệu sớm của chứng hay sợ không. Nhưng tiểu sử của những trẻ lớn hơn thường cho thấy, trước khi có rối loạn nuôi ăn sau chấn thương, trẻ hay phải chống chọi với lo âu, thậm chí trầm cảm.

Thí dụ, Lilly là cô bé mà tôi mới mô tả, rất gần với mẹ. Thường trong đêm bé hay bò vào giường mẹ, ngủ cả đêm với mẹ. Cứ mỗi lần mẹ phải đi công tác, Lilly thường rất giận và khóc, nài xin mẹ đừng đi. Mặc dầu bé thích nghi tốt, ở trường học rất giỏi, được bạn bè yêu mến, nhưng vẫn luôn phải chống chọi với nỗi lo chia cách mỗi khi mẹ đi đâu vài ngày. Một ngày trước khi diễn ra "trải nghiệm hóc kẹo" của Lilly, mẹ cô bé nói phải đi công tác một tuần. Lilly đã khóc khi nghe mẹ nói, nhưng rồi không nhắc tới chuyện đó nữa.

Nỗi sợ phải xa cha hay mẹ có vẻ là một chủ đề phổ biến, xuất hiện trước sự gây sang chấn và dẫn tới lo âu bao trùm, từ đó đưa tới nỗi sợ sặc, sợ chết ở trẻ em. Với nhiều trẻ, việc một trong hai (hay cả hai) cha mẹ đi xa vài ngày sẽ làm lo âu tăng cao, trước khi diễn ra biến cố sặc, nghẹn. Ở những trẻ khác, mâu thuẫn giữa cha mẹ và nghe nói chuyện về ly hôn, như trong trường hợp của Kevin, khiến trẻ rất stress, sinh ra nỗi sợ mất cha (hoặc mẹ) và sợ chết (như một sự chia ly cao nhất). Ở một số trẻ, đổi trường và bắt đầu ở một ngôi trường mới, cũng làm lo âu tăng cao lên, do bị mất đi thầy cô, bạn bè thân thuộc, và cuộc đấu tranh để thích nghi khiến trẻ trở nên dễ bị tổn thương, khi phản ứng với nỗi sợ, cho dù các bé có thể chỉ trải qua một lần sặc, hoặc nghe về ai đó bị sặc.

Nói chung, biến cố sặc hay nôn ọe, chỉ là hành động châm ngòi cho nỗi lo âu của trẻ tăng lên, rồi kết tinh nỗi sợ của trẻ quanh việc ăn, việc sặc, hay cái chết. Một khi trẻ đã nỗi sợ sặc này, cha mẹ hay thầy thuốc nói cách nào cũng không thể thuyết phục chúng, rằng không có gì phải lo, sẽ không có khó khăn gì trong việc nuốt thức ăn đặc. Như tôi đã minh họa trong trường hợp của Kevin, với một số trẻ nỗi lo sợ này lan sang những lĩnh vực khác của đời sống. Trẻ bắt đầu mang cả nỗi lo ấy lên gường và đâm ra khó ngủ. Trẻ có thể lo âu về việc ăn uống ở trường, rồi mất tập trung. Chỉ uống không thôi, trẻ không thể thâu nạp đủ lượng dinh dưỡng cần thiết, trở nên cáu gắt, và sụt cân. Trẻ sẽ kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự sợ hãi, xâm lấn lên toàn bộ phần còn lại của đời sống trẻ.

Cha mẹ có thể giúp như thế nào ?


Ưu tiên đầu tiên của cha mẹ phải là cơ thể mạnh khỏe của trẻ. Nếu trẻ không chịu ăn thức ăn đặc nào, cha mẹ nhất định bắt con ít nhất cũng phải uống nước. Nếu trẻ cũng không thể uống nước, thì đây là dạng "cấp cứu" rồi, cha mẹ phải đưa đi gặp bác sĩ ngay lập tức, không chậm trễ. Nếu trẻ còn uống được, cha mẹ cần động viên con uống sữa, và nếu có thể cho uống thực phẩm bổ sung dưới dạng lỏng để trẻ được ổn định về mặt dinh dưỡng. Rồi sau đó, từ từ khuyến khích trẻ ăn thức ăn nghiền, và thức ăn mềm có thể tan ngay trong miệng.

Cha mẹ cần duy trì lịch ăn đều đặn, và nói trẻ ngồi cùng với mọi người trong suốt bữa ăn. Mọi người cứ ăn các món bình thường, còn trẻ ăn những món đặc biệt dành riêng. Các bữa ăn lúc này cần thật thoải mái, không được ép trẻ ăn bất kỳ món nào trẻ đang sợ ăn. Một số trẻ sẽ khó khăn khi phải nhìn những người khác ăn, nhưng cần làm thế để còn khắc phục nỗi sợ, và để các bữa ăn được dễ chịu. Duy trì lịch ăn đều đặn là để trẻ còn trải nghiệm được cảm giác đói, không rơi vào mô hình lúc nào cũng ăn vặt khiến bụng không bao giờ no. Làm tất cả những bước trên, nhiều trẻ sẽ từ từ thắng được nỗi sợ sặc, sợ nghẹn, có thể ăn nhiều thức ăn phải nhai hơn, và sau vài tháng sẽ trở lại ăn uống bình thường.

Tuy nhiên, như tôi đã mô tả trong những thí dụ trên, một vài trẻ sẽ thể hiện nỗi sợ sặc, và sợ chết dữ dội hơn những trẻ khác. Cần làm giảm nỗi sợ này đi bằng cách đưa trẻ tới khám bác sĩ nhi, hoặc nếu cần thì bác sĩ chuyên khoa. Trẻ sẽ được bác sĩ trấn an, rằng chúng mạnh khỏe, cổ họng không có gì phải lo. Từ từ, trẻ sẽ thắng được nỗi sợ ăn, như tôi đã kể ở trên. Trong một vài trường hợp, nếu cha mẹ có thể xác định được nguyên nhân nỗi sợ của trẻ và nói về nỗi sợ ấy, không liên quan đến thức ăn, thì trẻ có thể thấy nhẹ lòng hơn và vượt qua được nỗi sợ. Tuy nhiên, một số trẻ như trong trường hợp của Lilly và Kevin, phải chống chọi với nỗi lo lắng trầm trọng, và nỗi lo lắng này ảnh hưởng đến cả những mặt khác của đời sống, những bé này cần có được sự giúp đỡ về chuyên môn.

Kết luận lại, rối loạn ăn và nuôi ăn sau chấn thương có đặc điểm là trẻ từ chối kịch liệt, hoặc thức ăn đặc, hoặc thức ăn lỏng, tùy theo hình thức ăn uống mà trẻ gắn kết với trải nghiệm gây sang chấn. Trong một số trường hợp, trẻ có thể từ chối cả đặc lẫn lỏng. Trẻ lớn có thể diễn đạt nỗi sợ sặc, sợ chết, những nỗi sợ này vẫn phát triển trên nền những bất an, lo lắng ẩn sau bên dưới. Quan trọng là cha mẹ phải xác định được chấn thương nào đã "châm ngòi" cho phản ứng từ chối thức ăn, và ước lượng liệu con mình có thể từ từ thắng được nỗi sợ ăn uống, theo cách thức đã mô tả trong chương này không. Tuy nhiên, nếu trẻ bị sợ hãi trùm lấp, không khá lên được thì khi ấy sẽ cần có sự can thiệp của chuyên môn.


Tác giả : DR. IRENE CHATOOR
Người dịch : Thiên Lương
Up file : Nguyễn Thanh Tâm
Hệ thống website Báo Giá Tour Du Lịch baogiatour.com
Sách Bé Yêu Học Ăn của Dr Irene Chatoor



==============================================
Đăng ký tour du lịch vui lòng liên hệ
Trưởng phòng kinh doanh: Nguyễn Thanh Tâm ( Tâm Pacific )
Hotline: 0911.46.33.89
Tổng đài tư vấn miễn phí: 01283.98.69.98
Website Pacific Travel baogiatour.com
Fanpage www.facebook.com/NguyenThanhTamSearchBox
#tourthailan  #toursingapore  #tourcampuchia  #tourtrongnuoc
==============================================


Chương 6 - Rối loạn về ăn và nuôi ăn sau chấn thương

Bạn đang xem một trong các bài viết tại Chuyên Mục be-yeu-hoc-an-dr-irene-chatoor . Và đây là địa chỉ link bài viết http://www.baogiatour.com/2017/07/chuong-6-roi-loan-ve-an-va-nuoi-an-sau-chan-thuong.html . Ban biên tập BaoGiaTour.com xin cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết này. Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ ban biên tập BaoGiaTour.com nếu bài viết có ích !

BaoGiaTour.com DMCA Protection Status