báo giá tour thái lan báo giá tour campuchia

Điều gì khiến những trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi trở thành đặc biệt

Bé Yêu Học Ăn - Điều gì khiến những trẻ này thành đặc biệt. Hầu hết các phụ huynh đều ngạc nhiên vì con mình gần như chẳng ăn gì cả mà sao nghịch thế, năng động thế, chẳng thấy mệt gì. Một nghiên cứu của tôi và cộng sự vào năm 2004, có thể giúp hiểu rõ hơn về việc này. Khi cho kiểm tra nhịp tim ở những trẻ tuổi tập đi mắc chứng biếng ăn nhũ nhi, và nhịp tim của những trẻ ăn uống bình thường, trong ba tình huống, với các yêu cầu "mang tính xã hội" khác nhau, chúng tôi nhận thấy trẻ biếng ăn có nhịp tim nhanh hơn trẻ ăn uống lành mạnh, ở :

Điều gì khiến những trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi trở thành đặc biệt

- Giai đoạn đầu, khi trẻ đang ở một mình với mẹ, xem sách tranh.
- Giai đoạn hai, tức là khi có một người lạ bước vào phòng, và hỏi trẻ những câu hỏi về các bức tranh trong một cuốn sách khác.

Tuy nhiên, ly kỳ nhất là ở tình huống thứ ba, tức là khi được cho một món đồ chơi để chơi, trong khi mẹ và người khách lạ lui qua một bên, chúng tôi thấy trẻ ăn uống lành mạnh thư giãn, nhịp tim chậm lại, trong khi đó trẻ biếng ăn lại trở nên kích động hơn, nhịp tim còn tăng nhanh hơn nữa. Cần biết rằng, cơ thể chúng ta tự động tăng nhịp tim khi có hoạt động thể chất, hoặc tâm trí, tình cảm đang xáo động.

Tăng nhịp tim như thế, giúp máu đến được các cơ quan đang cần thêm năng lượng, cho các hoạt động này. Tay hay nói "adrenaline đang chảy" là vậy. Nhưng khi thư giản, sắp ăn hoặc lúc ngủ, cơ thể ta sẽ tự động chuyển sang trạng thái nhu cầu thấp, nhịp tim, nhịp thở đều giảm, còn máu thì đổ về các cơ quan nội tạng để giúp tiêu hóa và tăng trưởng.

Cơ chế này dường như khác hẳn ở những trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi. Thay vì thư giãn và có nhịp tim chậm xuống như các trẻ ăn uống kiểu lành mạnh, chúng lại vẫn bận bịu vừa quan sát cha mẹ, và vị khách lạ, vừa chơi với các món đồ chơi mới, và nhịp tim thậm chí còn nhanh hơn. Khó khăn trong việc tắt kích thích và chuyển sang thư giản của những trẻ này, giúp tôi hiểu được khó khăn của chúng, mỗi khi cần dịu đi sự hưng phấn để còn ngồi vào ăn hay để lên giường ngủ. Một người cha đã diễn tả rất hay khi bảo rằng đứa con gái 7 tuổi của mình "thà chơi và nói chứ không ăn, thà đọc chứ không ngủ".

Nhiều trẻ trong số này không chỉ gặp khó khăn với việc ăn uống, mà còn không thể dịu lại, không tắt được sự hưng phấn của chúng đối với thế giới bên ngoài, khi cần đi ngủ. Nhiều cha mẹ kể với tôi, hôm nào họ cũng phải mất một tiếng đồng hồ, hay hơn để ru con ngủ. Bản thân tôi cũng từng thấy nhiều bé tuổi chập chững, tuy đã mệt đứ đừ, lảo đảo như say, nhưng vẫn không thể ngừng chơi, cho đến khi ngã lăn quay ra sân, theo đúng nghĩa đen. Một phụ huynh nói rằng, như thể nút tắt trên những bé này đã bị hỏng.

Chúng tôi cũng thấy rằng, nhiều trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi, không chỉ hiếu động, chạy nhảy liên tục, mà còn là những đứa trẻ rất bướng, rất hay gây khó khăn cho cha mẹ. Chúng không thích câu trả lời không, cứ thế mà làm những gì mình thích. Chúng sẽ giận dữ ghê gớm, nếu không vừa ý. Khi nổi cơn rồi, mất kiểm soát rồi, chúng khó mà dịu đi được. Cùng với việc ăn, và ngủ kém điều độ, những trẻ này quả là một thách thức ra trò đối với cha mẹ.

ĐIỀU GÌ CÓ THỂ GIẢI THÍCH NHỮNG KHÁC BIỆT TRONG HÀNH VI ĂN VÀ NGỦ ?


Qua nhiều năm, khi quan sát ở nhiều trẻ em mắc chứng biếng ăn nhũ nhi, tôi đã rất ngạc nhiên sao những dấu hiệu của không biết đói lại biểu lộ sớm đến thế, thậm chí có khi ngay từ năm đầu tiên của cuộc đời. Tôi cũng nhận thấy, trong cùng một gia đình, có thể trẻ này mắc chứng biếng ăn nhũ nhi, trẻ khác lại thuộc loại ăn uống tốt. Đáng chú ý nhất, tôi từng quan sát thấy, trong số mười bốn trẻ sinh đôi mắc chứng biếng ăn nhũ nhi, chỉ có một cặp sinh đôi cùng trứng, là cả hai bé trai đều biếng ăn. Trong khi đó, ở các cặp sinh đôi khác trứng, chỉ một bé mắc còn bé kia bình thường. Phát hiện này chứng minh cho nền tảng di truyền có thể làm nền cho rối loạn về nuôi ăn này.

Thế là, tôi đi lục lại tiền sử gia đình của các trẻ mà tôi đã gặp, và thấy rằng một trong những họ hàng gần của trẻ, có thể là cha mẹ, ông nội, ông chú, bà dì, ... cũng từng có biểu hiện khó ăn tương tự khi còn trẻ, mặc dầu có thể ở mức độ nhẹ hơn so với đứa trẻ đang điều trị ở chỗ tôi đây. Cha mẹ các trẻ này thường kể với tôi rằng, hồi nhỏ họ cũng kém ăn, gầy nhom, nhưng vào tuổi thiếu niên và thanh niên, nhiều người trong số họ bắt đầu ăn tốt hơn, bắt đầu lớn.

Có những ông cha rất cao kể với tôi rằng tới tận hai mươi, hai mươi lăm họ vẫn còn cao, trong khi hầu hết bọn con trai thì ngừng lớn luôn khi đến tuổi mười tám. Thú vị nữa, những cha mẹ này còn kể tôi nghe, rằng khi bận bịu lo công việc, họ thường quên ăn, có khi đi cả ngày dài mà không ăn, cho tới khi về nhà vào chiều tối, và nghỉ ngơi. Hy vọng rằng trong tương lai, sẽ có nghiên cứu nào đó có thể làm sáng tỏ hơn những ca lâm sàng này.


ĐIỀU GÌ XẢY RA KHI NHỮNG TRẺ NÀY LỚN HƠN ?


Hy vọng của nhiều phụ huynh là con mình sẽ đi qua được giai đoạn từ chối thức ăn và tăng trưởng kém, để lớn hơn một chút sẽ bắt đầu ăn tốt hơn, và khi đó cha mẹ cũng có thể nói chuyện phải quấy với con. Cho tới nay, chúng tôi đã có một số thông tin từ hai nghiên cứu, về chứng biếng ăn nhũ nhi, hai nghiên cứu này đã theo dõi các trẻ này từ lúc còn bé, cho tới lúc đi học.

Một nghiên cứu của Ammaniti và cộng sự từ Rome chẩn đoán 70 trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi khi được khoảng 6 tháng đến 3 tuổi, kiểm tra chúng hai lần, một lần vào lúc 5 tuổi, một lần nữa khi 8 tuổi. Vì nhiều lý do khác nhau, vào lúc chẩn đoán, những trẻ này mới chỉ được can thiệp rất ít, chính thế lại giúp chúng tôi hiểu hơn về tiến trình tự nhiên, của loại rối loạn nuôi ăn này.

Vào thời điểm được chẩn đoán, hầu hết các trẻ ( trong nghiên cứu ) đều đã bị suy dinh dưỡng vừa hay nặng. Mặc dầu một nửa số trẻ này tiếp tục bị suy dinh dưỡng từ nhẹ đến khi vừa lên tám tuổi, nửa còn lại đã có được cân nặng bình thường. Tuy nhiên, khi so với nhóm chứng là các trẻ ăn uống lành mạnh, các trẻ này vẫn có dấu hiệu mau no, và qua năm tháng, chúng ngày càng tỏ ra kén cá chọn canh trong ăn uống. Thêm vào đó, chúng có thêm chứng lo âu, những trục trặc về cơ thể, những vấn đề về hành vi nhiều hơn so với trẻ ở nhóm chứng.

Còn nghiên cứu của chúng tôi từ Washington DC thì theo dõi 32 trẻ ( từ 1 tới 3 tuổi rưỡi ) đến khi chúng được khoảng 7 đến 13 tuổi. Khi còn là trẻ đi chập chững, cha mẹ các cháu cũng tham gia trong một nghiên cứu về điều trị, và họ được chỉ dẫn cách thực hiện các bước nuôi ăn, thực hiện quy trình thời gian một mình, như đã mô tả trong chương 2 và chương 3.

Điều gì khiến những trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi trở thành đặc biệt


Khi kiểm tra, hai phần ba số trẻ này cho thấy đã chuyển sang ăn uống lành mạnh, tăng trưởng tốt, trong khi một phần ba trẻ vẫn tiếp tục biểu lộ tình trạng nhẹ cân so với lứa tuổi, ở các mức độ khác nhau. Một số tiếp tục gầy gò, mặc dầu lượng ăn vào có khá hơn, và cách ăn có tiến bộ. Tuy nhiên, các phụ huynh đều thấy nhẹ nhõm vì giữa cha mẹ và con không còn mâu thuẫn về việc ăn uống nữa, và họ đều chấp nhận con họ thuộc loại gầy. Trong số các trẻ này, có bốn cháu chậm phát triển chiều cao, chỉ cao bằng trẻ nhỏ hơn chúng hai đến ba tuổi.

Chúng tôi cũng nhận thấy trẻ mà có cha mẹ, do lý do gì đó, không thể nuôi ăn và thực hiện thời gian một mình theo chỉ dẫn, sẽ còn tiếp tục vật lộn khi ăn, tăng trưởng kém, ngoài ra có thêm nhiều triệu chứng về lo âu, và rối loạn giấc ngủ. Một điểm thú vị là không có mối liên hệ nào giữa cân nặng của trẻ khi được chẩn đoán ( và trong kiểm tra sau này ) với khả năng nhận thức.

Khi kiểm tra, cho làm xét nghiệm quy chuẩn về trí thông minh, chúng tôi thấy nửa số trẻ là đạt mức trung bình, phần còn lại trên mức trung bình, và một số đạt mức rất cao. Một bé trong số đó, tuy vẫn gầy, nhưng đã có thói quen ăn uống tốt, có trí thông minh tỏ ra vượt trội hơn những trẻ khác, kể cả những trẻ ăn uống bình thường thuộc nhóm chứng ( Chatoor và cộng sự 2011 ).

Hai nghiên cứu từ Room và Washington DC đều cho thấy những trẻ mắc biếng ăn nhũ nhi, nếu không được điều trị, thường sẽ tiếp tục ăn uống và tăng trưởng kém, đồng thời có thêm nguy cơ mắc các rối loạn ăn uống và lo âu, các vấn đề hành vi, kèm các triệu chứng khác về cơ thể. Và nếu các phụ huynh có thể theo đuổi việc cho ăn, và thời gian một mình đúng như chỉ dẫn, con cái họ sẽ có thói quen ăn uống tốt hơn, cải thiện về tăng trưởng và phát triển tình cảm, tâm lý một cách lành mạnh.

CHA MẸ CÓ THỂ LÀM GÌ ĐỂ GIÚP CON ?


Khó khăn chính đối với trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi là không nhận ra được cơn đói, và không biết cách ăn cho đến khi no. Đây thường là những trẻ ham chơi, tò mò, và dường như thiếu hẳn sự nhận biết thông thường đối với những tín hiệu đến từ bên trong cơ thể. Một vài trẻ ngay từ những tháng đầu, đang được bú mẹ hay bú bình, đã biểu lộ tính tò mò.

Khi đang được cho ăn mà có ai đó bước vào phòng, hoặc điện thoại reng, những trẻ này sẽ bị xao lãng và ngừng ăn ngay. Nhiều cha mẹ mách với tôi một mẹo rất hữu hiệu, là cho ăn trong một phòng tối lờ mờ, yên tĩnh và giảm thiểu sự xao lãng bằng cách che một cái chăn mỏng. Cũng rất tốt nếu lên được một lịch ăn điều độ, không ăn quá thường xuyên, giúp trẻ thiết lập được một nhịp độ đói no đều đặn.

Khi những trẻ này hoạt động nhiều hơn, như lúc học đi, học nói, và khi thế giới bé nhỏ của chúng trở nên ngày càng hấp dẫn, thì cũng là khởi đầu cho giai đoạn thử thách nhất. Những trẻ tuổi tập đi này tỏ vẻ rất chán ăn, chuyên tóm lấy muỗng chén rồi quẳng đi, cùng với đồ ăn ở ngay trước mắt. Sau khi ăn được một vài muỗng, chúng đã muốn chuồn ngay khỏi ghế ăn để chạy vòng vòng.

Nhiều cha mẹ rơi vào một cái bẫy là cố dùng đồ chơi, hay video để đánh lạc hướng con, trong lúc đó lùa được ít thức ăn vào miệng trẻ. Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp tạm thời và thường có tác dụng ngược, vì càng ngày càng phải dùng nhiều đồ chơi lý thú hơn, mới có thể đánh lạc hướng trẻ con. Ngoài ra, những trẻ này thích được tự kiểm soát, cha mẹ nên để chúng cầm một cái muỗng, mà tự trải nghiệm việc cho ăn, còn mình thì có một cái muỗng thứ hai, tránh tình trạng đánh nhau vì muỗng, rất hay xảy ra.

Cũng rất tốt nếu cho trẻ ăn những món có thể cầm tay, là những mẫu thức ăn nhỏ tan được khi cho vào miệng. Mỗi lần chỉ cho một hai mẩu để trẻ không ngậm đầy miệng, và cha mẹ không bị nản. Cha mẹ thường có khuynh hướng đặt quá nhiều thức ăn trước mặt trẻ, làm thế chỉ như mời mọc trẻ quăng đi. Một số trẻ lớn hơn nói với tôi rằng, chúng thấy ngợp nếu có quá nhiều thức ăn trước mặt, và thế là không muốn ăn gì nữa.

Điều gì khiến những trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi trở thành đặc biệt


Một điều quan trọng khác, là không được cho trẻ ăn quá thường xuyên, kể cả bú sữa mẹ hay bú bình, vì với những trẻ này, để trải nghiệm được thế nào là cảm giác đói, chúng cần bị để đói, bằng cách các bữa ăn phải cách nhau hơn ba đến bốn tiếng một lần. Nhiều cha mẹ mắc phải mô hình là cho phép trẻ muốn bú sữa lúc nào là bú, thức ăn thì để sẵn đó, muốn ăn lúc nào thì ăn, với hy vọng được calorie nào hay calorie nấy. Tuy nhiên, làm thế không có lợi, vì số lượng thức ăn trẻ ăn vào vừa ít, không đủ để tăng trưởng, vừa chỉ làm hỏng sự ngon miệng của trẻ.

Một khi trẻ đã trở nên thành thục hơn trong việc tự ăn, quan trọng nhất là cha mẹ phải cùng ăn với con. Không việc nào có thể gây ấn tượng đối với một đứa bé hơn việc quan sát cách cha mẹ ăn. Trẻ nhỏ sẽ muốn cái mà chúng thấy cha mẹ chúng ăn, và cho trẻ vài miếng nhỏ trong phần thức ăn của cha mẹ là cách giới thiệu với chúng các món mới, làm việc ăn uống trở nên thích thú hơn.

Đây cũng là khoảng thời gian trẻ nhũ nhi cần học cách ăn cho đến khi no. Một trong những đặc điểm của biếng ăn nhũ nhi, là no sớm và ngừng ăn khi mới vừa hết đói, chỉ muốn đứng dậy ngay để chơi. Bắt trẻ ngồi tại bàn với cha mẹ, và dạy trẻ rằng phải ngồi cho đến khi cha mẹ no bụng, sẽ giúp trẻ ăn lâu hơn, biết ăn cho đến khi no. Tuy nhiên, việc này không phải lúc nào cũng diễn ra êm thấm, trẻ thường sẽ thách thức cha mẹ và chỉ muốn thoát ra sớm. Đây là lúc áp dụng thời gian một mình, để giúp trẻ học cách vâng lời và giữ bình tĩnh mỗi khi không được như ý.

Vì trẻ tuổi tập đi nói chung, là hay gây khó cho cha mẹ, đặc biệt là những trẻ mắc chứng biếng ăn, tôi khuyên các bạn rất nên đọc kỹ ba chương đầu của sách này, đặc biệt chương 2 về cách cho ăn, chương 3 về cách thực hiện thời gian một mình, để đặt ra các giới hạn cũng như dạy trẻ cách giữ bình tĩnh khi không vừa ý.

Những hướng dẫn về nuôi ăn này, cùng với biện pháp thời gian một mình, rất có ích cho mọi đứa trẻ, đặc biệt đối với trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi. Những trẻ này rất hiếu động, và khó mà bắt được chúng ở yên để mà ăn hay ngủ. Giúp trẻ học cách ngồi đủ lâu ở bàn để ăn cho đến no, là bước căn bản trong việc dạy chúng ăn cho đủ số lượng để lớn. Còn học cách tự dỗ mình khi bực tức là bước căn bản để trẻ tập bình tĩnh lại để còn ăn và ngủ.




Tác giả : DR. IRENE CHATOOR
Người dịch : Thiên Lương
Up file : Nguyễn Thanh Tâm
Hệ thống website Báo Giá Tour Du Lịch baogiatour.com
Sách Bé Yêu Học Ăn của Dr Irene Chatoor

==============================================
Đăng ký tour du lịch vui lòng liên hệ
Trưởng phòng kinh doanh: Nguyễn Thanh Tâm ( Tâm Pacific )
Hotline: 0911.46.33.89
Tổng đài tư vấn miễn phí: 01283.98.69.98
Website Pacific Travel www.baogiatour.com
Fanpage www.facebook.com/NguyenThanhTamSearchBox
#tourthailan  #toursingapore  #tourcampuchia  #tourtrongnuoc
==============================================

Điều gì khiến những trẻ mắc chứng biếng ăn nhũ nhi trở thành đặc biệt

Bạn đang xem một trong các bài viết tại Chuyên Mục be-yeu-hoc-an-dr-irene-chatoor . Và đây là địa chỉ link bài viết http://www.baogiatour.com/2017/06/dieu-gi-khien-nhung-tre-mac-chung-bieng-an-nhu-nhi-tro-thanh-dac-biet.html . Ban biên tập BaoGiaTour.com xin cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết này. Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ ban biên tập BaoGiaTour.com nếu bài viết có ích !

BaoGiaTour.com DMCA Protection Status