báo giá tour thái lan báo giá tour campuchia

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn

Đầu tiên, cha mẹ cần tìm ra cho được, xem nguyên nhân sâu sa khiến trẻ kén ăn là gì. Cha mẹ cần quan sát, liệu trẻ có luôn luôn từ chối vài món nhất định không ? hay hôm nay ăn được, mai lại chê ? Nếu nhận ra cha mẹ dỗ dành hay ép mình ăn vài món nào đấy, trẻ sẽ nảy ra ý định giành quyền kiểm soát, và làm ngược lại đúng những gì cha mẹ muốn mình làm. Chúng sẽ thao túng tình hình bằng cách từ chối thức ăn www.baogiatour.com thậm chí là món mới hôm trước chúng còn thích. Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn. BeYeuHocAn

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn

Tuy nhiên, trẻ mắc chứng ác cảm với thức ăn (ACVTA) www.tampacific.com tức từng có trải nghiệm xấu với một món ăn, như phun ra, ói hay sặc khi ăn, sẽ luôn luôn từ chối món này, hoặc tất cả những món khác trông giông giống. Nghiên cứu cũng thấy rằng, việc tiếp nhận vị và độ mịn thô của thức ăn ít nhiều là do di truyền, và những trẻ siêu nếm sẽ có nhiều nụ vị giác trên lưỡi hơn. Một điều ngạc nhiên là ngay cả các phụ huynh hồi bé từng bị gọi là kén ăn, cũng quên rằng mình có thời rất nhạy cảm với vị và kết cấu của một vài thức ăn, cho nên không liên hệ được với sự nhạy cảm (y như thế) ở chính con mình.

Cũng có trường hợp, cả hai cha mẹ không ai có vấn đề gì về ăn uống, trng khi anh chị của họ, ông bà, cô chú của họ, khi nhỏ lại người kén ăn. Vì thế, nếu có con kén ăn, cha mẹ nên lục lại xem trong dòng họ có ai kén ăn không, từ đó có thể hiểu rõ hơn, rằng nhiều trẻ sinh ra là đã đặc biệt nhạy cảm với vài loại thức ăn, dẫn đến những phản ứng ác cảm, và rằng sự nhạy cảm này có thể xuất hiện ngay từ lúc đầu đời. Cha mẹ cũng cần hiểu rằng, nỗi sợ một thức ăn mới có thể là thứ gia truyền.

Người có tính này, mỗi khi bước vào một hoàn cảnh mới, gặp những người lạ, sẽ chậm hòa nhập hơn, và tính cẩn trọng, sợ hãi trước cái lạ nói chung, tự nó sẽ thể hiện ra khi tiếp cận với thức ăn mới. Còn nếu sự nhạy cảm với vị, với kết cấu của đồ ăn đi kèm với nỗi sợ này, trẻ sẽ thấy đặc biệt khó khi phải vượt lên nỗi sợ ăn, không chỉ với những món làm dậy lên ác cảm, mà với cả những món mới có vẻ ngoài tương tự. Tuy nhiên, sự nhạy cảm với vị, với kết cấu của một vài món ăn, cùng nỗi sợ phải thử thức ăn mới, chỉ là một phần của cái đã tạo nên những khó khăn trong việc nuôi ăn của trẻ. Chính cách cha mẹ xử trí với một đứa trẻ mang những khó khăn này, có thể tạo nên những khác biệt lớn trong dự hậu của chứng ACVTA, điều này sẽ được trình bày trong một số ca ở cuối chương.

CÁCH CHA MẸ GIÚP CON THOÁT KHỎI ÁC CẢM VỚI THỨC ĂN


Trong năm đầu đời. Ngay từ đầu, các bà mẹ có thể giúp bằng cách ăn nhiều loại thực phẩm lành mạnh trong lúc có bầu, và khi cho con bú, để con được tiếp xúc với nhiều vị khác nhau. Trẻ sơ sinh sẽ dễ chấp nhận vị của một thức ăn mới hơn, nếu chúng từng biết qua vị này, trong sữa mẹ. Khi tập cho trẻ ăn đặc, thường vào khoảng 6 tháng tuổi, cha mẹ cần tập từ từ, đặc biệt nếu thấy trẻ nhăn mặt khi lần đầu thử món mới. Tốt nhất là ngừng lại, cho trẻ ăn sáng một món trẻ thích.

Ngày hôm sau, mẹ có thể cho trẻ thử món mới kia lại một lần nữa, lặp lại quy trình cho tới khi trẻ dung nạp được thức ăn mới mà không nhăn mặt. Có thể phải mất năm tới mười lần tiếp xúc, trẻ mới thích được một món mới. Tuy nhiên, nếu trẻ muốn phun, sặc, hay ói một món nào đó, cha mẹ cần giữ cho bình thản, đừng cho ăn loại thức ăn nghiền đó nữa, nếu không sẽ làm trầm trọng thêm việc tẩy chay, không chỉ với món ăn đó, mà với cả những món khác.

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn


Khoảng gần 9 tháng tuổi, trẻ thường được cho ăn thức ăn nghiền có trộn với thứ lợn cợn trong đó. Trẻ nào nhạy cảm cao với cảm giác thức ăn gây ra trong miệng, sẽ có phản ứng mạnh với những món ăn hỗn hợp này. Chúng có thể sặc rồi ói khi thử lần đầu, và hậu quả là từ chối mọi loại thức ăn dặm. Nếu trẻ có vấn đề với loại thức ăn có kết cấu hỗn hợp này, tôi đề nghị bỏ qua giai đoạn thức ăn nghiền lợn cợn, đi thẳng từ thức ăn nghiền mịn sang những món bốc tay.

Đến 9 tháng tuổi, trẻ biết nhón, tức biết giữ những vật nhỏ bằng ngón cái, và ngón trỏ, thay vì dùng cả bản tay. Đây là thời điểm tốt, để cho trẻ ngồi vào ghế ăn, phát thêm vài mẩu nhỏ thức ăn bốc tay. Mải tập tự ăn, trẻ sẽ ít tập trung vào vị của món ăn, và thấy thích đồ ăn hơn. Đây cũng là tuôi rmaf việc làm mẫu của cha mẹ trở nên quan trọng. Cha mẹ có thể ăn cùng loại thức ăn dọn cho trẻ, cho trẻ thấy mình nhai, mình thưởng thức món ăn ấy như thế nào. Một lần nữa, nếu trẻ muốn sặc và ói khi lần đầu được thử đồ ăn, cha mẹ phải giữ bình thản, ghi nhớ thầm trong đầu thôi, và không dọn món đó ra nữa.

Đây còn là giai đoạn mẹ có thể phát cho trẻ một cái muỗng thứ hai, cho ít bộ vào cái đĩa có gắn đồ hút bên dưới, giúp bám chặt vào bàn, để trẻ có thể tự ăn. Khuyến khích tự ăn , và để đôi bàn tay nhỏ xíu lấm lem đồ ăn mà không cần chùi thường xuyên, là một cách rất hay giữ cho trẻ được bận rộn mà không quá tập trung vào vị của món ăn. Khi bị cuốn hút vào việc tự ăn, trẻ sẽ ít để ý những khác biệt nho nhỏ trong vị, trong kết cấu của món ăn, và các trẻ sẽ vượt qua được cảm giác khó chịu, vì thức ăn ướt dính trên tay hay trên mặt.

Ở tuổi tập. Trong tuổi tập đi, những thách thức mới sẽ nảy sinh khi trẻ được tập ăn các món khác nhau, mà cha mẹ ăn. Như tôi đã đề cập, trong suốt giai đoạn phát triển này, trẻ nhỏ muốn kiểm soát, và chỉ muốn làm ngược lại những điều cha mẹ muốn chúng làm. Từ ưa thích của bọn trẻ này là không, và khi được dọn ra một món, chúng có khuynh hướng từ chối món đó. Đây là tuổi rất dễ rơi vào những trận chiến quanh đồ ăn, là cái tuổi mà những khó khăn về nuôi ăn cũng tăng lên. Nhưng có một số điều quan trọng mà cha mẹ có thể làm, để đi qua được giai đoạn phát triển khó khăn này, với một trẻ ACVTA. Nếu trẻ có phản ứng ác cảm với một món ăn, như phun ra hay ói khi lần đầu tiếp xúc với món đó, cha mẹ đừng nên dọn món đó ra cho trẻ lần nào nữa.

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn


Cha mẹ chỉ nên dọn ra những món mà trẻ không gặp khó khăn khi ăn. Tuy nhiên, trẻ nên được ăn cùng cha mẹ, và cha mẹ phải ăn làm mẫu nhiều loại thức ăn thông thường mình vẫn ăn. Trẻ nên có đĩa riêng, dụng cụ ăn riêng, và được dọn những món mà trong quá khứ trẻ ăn được dễ dàng. Nếu trẻ từ chối bất kỳ món nào trong số các món của cha mẹ, cha mẹ không nên bàn tới món đó nữa, và đừng dọn món đó cho bé nữa. Không gì thách thức hơn cho một trẻ ở tuổi tập đi là nhìn thấy cha mẹ hay anh chị mình thưởng thức cái món mình không có.

Khi một trẻ ở tuổi tập đi, hỏi xin cha mẹ ít thức ăn ( của người lớn ) cha mẹ chớ nên nhảy cẫng lên vì vui, chỉ nên nói với trẻ "Đây là thức ăn của mẹ ( hay cha ) nhưng con có thể ăn một chút". Khi được múc cho một ít, trẻ có thể nếm và xem thử mình có thích, mà xin thêm hay không. Quan trọng là cha mẹ phải giữ bình thản, không trở nên quá vui nếu con xin thêm một ít, hoặc thất vọng nếu con phun thức ăn ra. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu cha mẹ bình thản, trẻ sẽ muốn ăn thử thức ăn mới, và muốn ăn thêm nhiều món khác nhau.

Vào tuổi tập đi, được nhìn cha mẹ ăn mẫu, và được đề xuất thử các món mới là việc làm rất có ích, vừa giúp tránh mâu thuẫn, vừa cho phép trẻ quen với các loại thức ăn mới ( những thức ăn mà lúc đầu ăn không thấy ngon cho lắm ) ở một nhịp độ mà trẻ dung nạp được. Việc này cũng giữ cho trẻ ngồi yên tại bàn, giúp trẻ học chịu đựng việc nhìn những món mình không thích, ngửi những món mình hay tránh khi vẫn ngồi ăn một mình ở một cái bàn con.

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn


Trong giai đoạn phát triển này, cha mẹ nên áp dụng những hướng dẫn nuôi ăn mà tôi đã mô tả chi tiết ở chương 2. Khi trẻ có những khó khăn trong nuôi ăn, các phụ huynh thường quá lo lắng đến nỗi dành quá nhiều thời gian vào việc cho con ăn. Họ thường để trẻ ăn riêng, tách khỏi gia đình, và cho trẻ ăn trở thành một việc chán chường. Bản thân cha mẹ thì phải đợi con đi ngủ mới ăn, thành ra lịch ăn uống của cả cha mẹ lẫn con đều hỏng cả. Trong khi quan trọng nhất, ngay từ những năm đầu đời, là thiết lập, cho được một lịch ăn điều độ, với những bữa ăn gia đình có trẻ con ăn cùng cha mẹ.

Ở tuổi mẫu giáo. Khi được khoảng 4 tuổi, trẻ bắt đầu thích chọn thức ăn. Ở trường, một số trẻ sẽ bắt chước theo cách ăn của chúng bạn, nhưng một số trẻ lại lo âu khi cô giáo và bảo mẫu dọn ra những món mà chúng chưa ăn bao giờ. Tôi từng thấy một bé trai khóc nức nở từ trường mẫu giáo về, đòi mai không đi học nữa. Khi cha mẹ cuối cùng cũng dỗ được bé, họ phát hiện bé đã quá sợ, không ăn nổi món mà cô dọn ra cho cả lớp. Bé không chịu tới lớp nữa vì sợ cô lại bắt ăn cái thứ bé không muốn ăn. Tùy theo tình huống, cha mẹ rất nên cho bảo mẫu biết những vấn đề đặc biệt trong ăn uống của con mình. Nên mang đồ ăn từ nhà đi để trẻ không bị đói, nếu lỡ không ăn được thức ăn ở lớp.

Cũng nên dặn các cô bảo mẫu là cứ cho trẻ thử thức ăn mới, nhưng các cô nên bình thản, đừng ép trẻ phải ăn. Nếu căng thẳng, lo âu, trẻ sẽ không ăn ngay cả khi đó là thức ăn chúng thích. Ở nhà, cha mẹ cần tiếp tục duy trì những bữa ăn gia đình và ăn làm mẫu cho trẻ nhiều món khác nhau. Ở tuổi này, cha mẹ cũng có tập cho trẻ ngửi và xem việc chuẩn các món ăn, bằng cách để trẻ quan sát và tham gia vào nấu ăn, dọn bàn. Sắp xếp thức ăn thật hấp dẫn trên đĩa cùng làm cho trẻ ngon miệng hơn. Tùy theo tâm tính trẻ, cha mẹ có thể đặt một mẩu nhỏ thức ăn mới lên đĩa trẻ, mà không cần nói năng gì, không đề gnhij trẻ nên ăn thử.

Vài lần đầu, trẻ có thể không động vào, nhưng cuối cùng sẽ bị cám dỗ, bỏ vào miệng. Một lần nữa, tốt nhất là cha mẹ đừng có làm trẻ ngộp bằng những lời khen, chỉ cần bình luận bằng một giọng tích cực "Con đã thử rồi đấy, rất tốt". Cha mẹ cũng nên chuẩn bị tinh thần, trẻ có thể có phản ứng ác cảm với thức ăn mới, khi đó nên cho trẻ nhè thức ăn vào khăn giấy. Quan trọng là giữ cho bình thản, và biết thông cảm nếu trẻ sặc, hay ói ra, vì ăn món mới. Cha mẹ có thể nói: "Có vẻ món này không hợp với con rồi" và chuyển sang món nào trẻ không gặp khó khăn khi ăn. Làm cách này sẽ giảm thiểu được tác hại của phản ứng ác cảm trên đứa trẻ.

Một mô hình để hiểu về chứng ác cảm với thức ăn - Bé Yêu Học Ăn


Tuy nhiên, nếu trẻ phản đối ngay khi được cho một ít thức ăn mới lên đĩa, cha mẹ không nên tiếp tục dùng kỹ thuật trên, sẽ chỉ khiến những bữa ăn thành xung đột và làm mọi chuyện tệ hơn. Thay vào đó, cha mẹ chỉ nên dọn tiếp những món mà trẻ chấp nhận, không phản đổi, và chờ cho đến khi nào trẻ sẵn sàng thử món gì đó mới. Có khi phải nấu những bữa ăn đặc biệt cho trẻ, trong khi cả nhà ăn những bữa thông thường. Điều này, có thể khiến gia đình mâu thuẫn, với một số thành viên khác cho rằng như thế chỉ làm hư đứa trẻ. Tuy nhiên, cha mẹ đừng nghĩ rằng, một đứa trẻ đang bị làm hư chỉ vì nó dị ứng với vài món ăn, và người ta không dọn ra những món đó cho nó nữa. Ác cảm với thức ăn thì cũng không khác mấy so với dị ứng, đừng lẫn lộn với hành vi kén chọn của những trẻ muốn thay đổi sở thích ăn để giành quyền kiểm soát với cha mẹ.

Ở tuổi đi học. Khi được khoảng 7 tuổi hoặc lớn hơn, trẻ trở nên ý thức rất rõ về những khó khăn của mình trong việc ăn một vài món nào đó, và chúng bắt đầu phải trải qua những hạn chế về giao tiếp xã hội. Một vài trẻ đối phó bằng cách tránh xa: không muốn dự tiệc sinh nhật hoặc ngủ lại nhà bạn, không chịu đi cắm trại qua đêm. Những trẻ bạo dạn hơn sẽ dặn mẹ của bạn, rằng chúng chỉ ăn được món này hay món kia, hoặc nhờ mẹ nói điều đó với mẹ bạn. Một cậ bé kể với bạn bè rằng, cậu bị chứng gì đó như là dị ứng ấy, và không thể ăn một số món, mà nói thế cũng không có gì là quá sai.

Nhìn chung, ở tuổi  này trẻ bị thôi thúc muốn thử các món mới hơn, nhưng chúng phải đánh vật với nỗi sợ không biết điều gì sẽ xảy ra, nếu bỏ vào miệng một mẩu thức ăn mới. Một số trẻ nói, chúng nghĩ thức ăn sẽ có vị rất kinh, đến nỗi sẽ phải phun ra, hoặc sặc, hoặc mắc nghẹn. Vài trẻ còn nhớ lại những trải nghiệm kinh khủng trong quá khứ, khi bị sặc hoặc bị ói, nhưng đa phần không hiểu được vì sao chúng có nỗi sợ này, vì lúc có các phản ứng ác cảm với vài loại thức ăn, chúng còn quá bé ( nhũ nhi hoặc đang tập đi ).

Khi tôi hỏi những trẻ ở tuổi đi học là có bực không, nếu không ăn được nhiều món mà gia đình hay bạn bè vẫn ăn, bọn trẻ thường òa ra khóc. Chúng còn kể với tôi về cảm giác căng thẳng và giận dữ khi cha mẹ cứ khăng khăng, chúng phải ăn món này, món kia, mà kết cục thì chúng không ăn được món nào, ngay cả những món chúng vẫn thích. Những trải nghiệm lâm sàng với trẻ em , ở nhóm tuổi này đã giúp tôi nghĩ ra phương pháp sau đây, để giúp những trẻ vượt qua ác cảm với thức ăn.

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn


Đầu tiên, tôi giải thích với cha mẹ và trẻ điều tôi đã học được từ sách vở, rằng những người thuộc nhóm siêu nếm là người có nhiều chồi vị giác trên lưỡi hơn người khác, kết quả là họ có trải nghiệm về vị giác, về độ mịn thô của một số thức ăn mạnh hơn người khác. Trải nghiệm này mạnh đến nỗi có thể họ không chịu nổi, và phải phun thức ăn ra.

Thứ nhì, tôi bàn về tiền sử gia đình với cha mẹ và trẻ, và chúng tôi nói về việc cha, hay mẹ, hay ông bà từng không ăn được món này, món nọ khi còn trẻ, nhưng rồi lớn lên họ đã học ăn được các món đó. Tôi thấy bọn trẻ dường như nhẹ cả người khi biết được lý do, vì sao chúng lại gặp khó khăn đến thế, đối với một số món, và rằng không phải chúng tệ, không phải chúng hư. Tôi cũng chỉ ra cho trẻ rằng có quá nhiều chồi vị giác trên lưỡi, sẽ rất có lợi khi trẻ lớn lên, vì sau này trẻ có thể trở thành người chuyên nếm sô cô la hay rượu vang.

Thứ ba, tôi nói về nỗi sợ phải thử thức ăn mới. Trẻ có thể thấy một số món trước kia mình vẫn tránh, hóa ra có vị khá ngon, trong khi đó, vài món khác có thể lại rất nặng, hoặc rất chán khi bỏ vào miệng, đến nỗi phải phun hết ra. Tôi nói với trẻ, nếu có món nào vị kinh quá, ăn thấy ghê quá, đến nỗi phải nhổ ra, thì trẻ cứ việc nhổ ra, đừng ăn món đó nữa, chuyển sang món khác. Tôi cũng giải thích với trẻ rằng, một số món có thể lúc đầu vị không ngon lắm, nhưng các chồi vị giác sẽ từ từ quen với chúng, và sau năm tới mười lần thử, trẻ sẽ có thể mỗi lần ăn thêm một chút.

Thứ tư, tôi bảo với trẻ rằng cần phải có can đảm để làm một việc gì đó, vẫn khiến ta sợ, như thử thức ăn mới chẳng hạn. Kết quả là, cứ mỗi miếng ăn thử, trẻ lại kiếm thêm điểm can đảm. Khi đã có 10 điểm can đảm, trẻ sẽ được một phần thưởng nho nhỏ, và khi đạt 50 điểm, trẻ sẽ có phần thưởng lớn hơn. Hầu hết trẻ con đều có thể ăn được thức ăn mới không khó khăn gì, một khi đã kiếm được 50 điểm can đảm. Tuy nhiên, tôi nhớ một cậu bé đang tập ăn gà viên, nói với tôi là cậu cần thêm can đảm để ăn món này, và cậu cứ thế đi tiếp, tới khi kiếm được 100 điểm thì cũng là lúc thấy thoải mái với món ăn.

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn


Thứ năm, và cuối cùng, tôi bảo trẻ với sự giúp đỡ của cha mẹ, làm cho tôi một danh sách những thức ăn mà trẻ muốn học ăn. Chúng tôi đánh số từ 1 tới 10 cho từng món, tùy theo mức độ đáng sợ khi phải ăn nó. 1 tức là sợ ít, và 10 tức là rất sợ. Thế rồi chúng tôi bắt đầu bằng một món với sô nhỏ nhất, ít đáng sợ nhất, từ từ đi dần lên, từng món một đến món đáng sợ nhất. Tôi khuyên các trẻ nên ăn thử món cần ăn mỗi ngày một hay nhiều miếng, trước bữa ăn chính với cha mẹ làm huấn luyện viên, chuẩn bị thức ăn và giúp cho con ăn được bao nhiêu thì ăn.

Nhiều trẻ ban đầu chỉ ăn được một miếng, nhưng gặp được thức ăn có vị thực sự ngon, chúng lại ăn nhiều hơn. Đôi khi thức ăn mới có thể trở nên đáng ghét, và bọn trẻ có thể ọe ra, khi đó chúng nên dừng món đó ngay. Tôi vẫn nhớ có một bé gái rất muốn học ăn táo, nhưng suốt tám ngày, mỗi lần thử là một lần ọe, vậy mà bé không bỏ cuộc. Bé xoay sở để đạt được 50 điểm can đảm, cũng là lúc bé nhận ra táo không đáng để phải can đảm đến thế, và bé sẽ không ăn quả táo nào nữa.

Tóm lại, trẻ ở tuổi đi học thường thích mở rộng thực đơn, và với sự hướng dẫn để từ từ tiếp xúc với món mới, cộng thêm cách sử dụng lòng can đảm, các bé sẽ vượt lên được nỗi sợ, để thử các món mới, và mở rộng danh sách các món khác nhau có thể ăn. Cuối cùng, tôi sẽ trình bày vài trường hợp để minh họa cho các mức độ khác nhau, trong khó khăn về cảm giác, ở trẻ em các độ tuổi khác nhau.


Tác giả : DR. IRENE CHATOOR
Người dịch : Thiên Lương
Up file : Nguyễn Thanh Tâm
Hệ thống website Báo Giá Tour Du Lịch baogiatour.com
Sách Bé Yêu Học Ăn của Dr Irene Chatoor

==============================================
Đăng ký tour du lịch vui lòng liên hệ
Trưởng phòng kinh doanh: Nguyễn Thanh Tâm ( Tâm Pacific )
Hotline: 0911.46.33.89
Tổng đài tư vấn miễn phí: 01283.98.69.98
Website Pacific Travel www.baogiatour.com
Fanpage www.facebook.com/NguyenThanhTamSearchBox
#tourthailan  #toursingapore  #tourcampuchia  #tourtrongnuoc
==============================================

Cách cha mẹ dùng mô hình này để hiểu được trẻ kén ăn

Bạn đang xem một trong các bài viết tại Chuyên Mục be-yeu-hoc-an-dr-irene-chatoor . Và đây là địa chỉ link bài viết http://www.baogiatour.com/2017/06/cach-cha-me-dung-mo-hinh-nay-de-hieu-duoc-tre-ken-an.html . Ban biên tập BaoGiaTour.com xin cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết này. Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ ban biên tập BaoGiaTour.com nếu bài viết có ích !

BaoGiaTour.com DMCA Protection Status