báo giá tour thái lan báo giá tour campuchia

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn

Chuyển sang tự ăn có thể là một khoảng thời gian khó khăn cho cả cha mẹ và trẻ. Một số trẻ có những tổn thương nên không nhận ra được cảm giác đói một cách dễ dàng. Một số trẻ khác lại không biết được mình đã no. Tuy nhiên, cách cha mẹ dọn thức ăn ra thế nào có một tác động rất lớn, lên việc trẻ học cách điều chỉnh những cảm giác bên trong - học để điều hòa việc ăn uống của chính mình, dựa trên nhu cầu cơ thể.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn

Giúp trẻ cảm thấy đói. Việc ăn chính có bữa, ăn vặt có giờ là rất có ích để giúp trẻ trải nghiệm cảm giác đói và no, theo đó mà ăn uống cho đúng. Tuy nhiên, với những trẻ ăn quá ít hoặc quá nhiều, ăn bữa chính đều đặn là tối quan trọng để trẻ biết thế nào là đói, và biết ăn khi thấy đói. Những trẻ có khẩu vị lành mạnh là những trẻ có cơ thể được điều hòa tốt, có thể ăn vặt trước bữa chính nữa tiếng hay một tiếng, mà đến khi vào bữa chúng vẫn ăn như thường, chỉ bớt đi số calo đã ăn trong bữa vặt. Tuy nhiên, đối với trẻ không biết đói, cho ăn vặt trước bữa chính là kể như bữa chính cũng xong luôn. Lại có những trẻ cảm thấy như được ve vuốt, khi cha mẹ dọn ra những thức ăn chúng thích, và chúng sẽ ăn tuy không thấy đói. Những trẻ này sẽ dễ thành ăn quá nhiều nếu không giữ cho ăn đúng giờ.

Thường thì phải mất ba đến bốn tiếng sau bữa chính, thì trẻ mới thấy đói, và đa số các gia đình lên lịch ba bữa chính, một bữa xế là ổn nhất. Như đã nói ở trước, quan trọng là trẻ phải được ăn với cha mẹ và anh chị em, do đó lịch ăn của trẻ phải tương thích với lịch ăn của cả nhà. Nếu một hay cả hai cha mẹ đều đi làm, thì tối thiểu nên có bữa ăn tối là bữa ăn gia đình. Nếu cha mẹ không đi làm về được trước 6 hay 7:00 tối, thì lịch ăn sáng lúc 8:00 sáng, ăn trưa khoảng 12:00, ăn xế lúc 3:30 chiều, và ăn tối lúc 7:00 tối có thể thích hợp với nhiều nhà.

Một khi đã có lịch ăn đâu vào đó rồi, chớ ăn linh tinh xen vào khoảng giữa các bữa chính và bữa xế. Nếu trẻ khát, chỉ cho uống nước. Cho trẻ uống sữa hay uống nước trái cây, hoặc ăn vặt ( dù ít thôi ), chắc chắn cũng ảnh hưởng tới sự ngon miệng của trẻ trong bữa chính. Trẻ đã không biết đói thì thường đến bữa sẽ không ăn. Cho trẻ ăn sữa, bú mẹ, ăn vặt theo ý trẻ là khiến chúng quen với thói thích ăn mới ăn - ăn vì những lý do thuộc về cảm xúc.

Giúp trẻ nhận ra no. Cho trẻ ăn đúng giờ không chỉ giúp trẻ nhận ra mình đói, mà còn dạy trẻ cách ăn cho đến khi no. Thay vì ăn uống lớt phớt, trẻ sẽ học cách làm đầy dạ dày nhỏ xíu của mình, để được thoải mái cho đến tận bữa kế. Những trẻ ít biết đói thường thích chơi và nói chuyện hơn là ăn, các bé sẽ cần cha mẹ giúp một chút để học cách ăn cho đến khi no. Cha mẹ không được ép con ăn, hay dụ con ăn theo kỳ vọng của cha mẹ. Thay vào đó, có hai kỹ thuật có thể giúp trẻ học cách ăn cho no.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Đầu tiên, bạn chỉ nên dọn ra mỗi lần rất ít, đợi trẻ ăn hết sạch đồ ăn trên đĩa rồi mới lấy thêm một tí. Thường những trẻ này sẽ có cảm giác bị ngợp, khi thấy quá nhiều đồ ăn trước mặt. Tuy nhiên, nếu được dọn ra tuần tự từng chút một, trẻ sẽ thích ăn hơn. Ngoài ra, giữa chừng chuyển qua một món khác, cũng giúp cho trẻ thích ăn.

Kỹ thuật thứ hai, là để giữ trẻ ngồi yên ở bàn ăn cho đến khi cha mẹ đã no. Bạn có thể không cần bắt trẻ ăn, nhưng cần dạy trẻ ngồi yên ở bàn cho đến khi cha mẹ cho phép đứng dậy. Trẻ con có thể ngồi ở bàn từ hai mươi tới ba mươi phút, để học ăn cho đến khi no. Để chấp nhận luật lệ này, một số trẻ cần được áp dụng biện pháp thời gian một mình. Một khi đã chấp nhận rồi, trẻ sẽ biết cách thư giản, và chú ý hơn tới những dấu hiệu bên trong cơ thể về đói và no. Bữa ăn dần dà sẽ yên ổn hơn, thậm chí còn vui hơn nữa, tôi nghe thấy nhiều gia đình kể lại như thế.

Những điều cần tránh khi cho ăn - BÉ YÊU HỌC ĂN


01. Chớ nịnh nọt, dọa nạt, hay ép trẻ ăn nhiều hơn hay ít đi. Một số cha mẹ không tin rằng con mình, có khả năng biết bụng đã no. Họ cứ thế giục trẻ ăn nhiều hơn: "Một muỗng nữa cho mẹ nào", "Một muỗng nữa cho cha nào", và cứ thế cho tới khi hết sạch thức ăn và cha mẹ hài lòng, rằng con mình ăn đã đủ. Một số cha mẹ lại cứ khăng khăng, con phải ăn những gì mình đã đặt vào đĩa, và họ ép trẻ ngồi yên ở bàn cho tới khi ăn hết sạch những gì có trên đĩa.

Đôi khi, họ còn răn dạy bé trẻ rằng ở những nước khác, bao nhiêu trẻ con đang chết đói kìa. Một số cha mẹ thậm chí còn dùng hình phạt, kiểu đánh đập để bắt trẻ ăn cho đến khi họ vừa lòng. Tuy vào tâm tính của từng trẻ, những việc kiểu như thế, rất có thể sẽ trở thành khởi đầu cho một xung đột trầm trọng giữa cha mẹ và con, từ đó có thể dẫn tới việc đứa trẻ mất khả năng nhận biết mình no hay đói. Giống như trường hợp trong ví dụ sau, nhiều cha mẹ từng chia sẻ với rôi rằng hồi nhỏ, chính cha mẹ họ cũng ép họ ăn tất cả những thứ dọn trên đĩa. Thế nên khi đã trưởng thành, chính họ cũng không nhận ra được mình đã no hay chưa, vì cảm thấy bắt buộc phải ăn tất cả những gì đã múc ra, đặc biệt là khi đi ăn nhà hàng.

Jones là mẹ của hai bé sinh đôi hai tuổi, cả hai đều phải điều trị vì mắc chứng từ chối thức ăn rất nặng. Sau khi cha mẹ các bé được hướng dẫn cách cho ăn, việc ăn cũng như cân nặng hai bé cải thiện đáng kể. Sau một thời gian theo dõi, Jones bảo cô rất biết ơn và ngạc nhiên vì con cô giờ đã có thể nói khi nào chúng đói, khi nào chúng no. Thế rồi, cô nói thêm một cách buồn bã: "Bây giờ đã ba mươi bảy tuổi, tôi còn chưa biết khi nào mình no."

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Jones kể tôi nghe cô sinh ra trong một gia đình có sáu người con. Cha cô không bao giờ cho phép còn tí thức ăn nào bị bỏ phí. Trong giờ ăn, mẹ cô thường múc đầy đĩa cho các con, và nếu đứa nào tỏ ý muốn bỏ mứa, cha cô sẽ dọa nạt, và có khi đánh luôn. Jones nói với tổi ằng cô sợ cha mình đến mức phải cố mà tọng cho hết đồ ăn, bất kể dạ dày có cảm giác thấy thế nào ? Jones www.baogiatour.com vì thế đã không bao giờ quan tâm tới cảm giác no của dạ dày. Khi lớn lên, cô thành người quá cân. Jones giải thích rằng cô không thể bỏ thừa thức ăn nào trên dĩa, và mỗi khi tới nhà hàng, mặc cho phần ăn có to đến cỡ nào, cô cũng phải ăn cho hết.

Trước khi điều trị, hai con của Jones ăn rất ít, và chuyên bỏ mứa đồ ăn. Jones thường phải ép mình ăn hết hộ chúng, vì cô không chiu nổi phí phạm. Trong lúc hai đứa bé ngày càng gầy ốm, thì Jones ngày càng tăng cân. Cô ấy đã cho tôi thấy sức mạnh của trải nghiệm thời ấu thơ lớn thế nào, và khó làm sao việc chạm được cảm giác no đến từ bên trong, ngay cả khi mình đã thành người lớn.

02. Chớ khen ngợi hay phê bình con trẻ vì chúng ăn nhiều hay ăn ít. Khi trẻ ăn kém, cha mẹ thường trở nên lo lắng, và theo dõi sát sao con mình ăn nhiều ít thế nào. Tôi từng chứng kiến nhiều phụ huynh vỗ tay reo hò, mỗi khi thấy trẻ chịu ăn, hoặc ngược lại, nếu trẻ không ăn thì không vui, ép trẻ "Con đã ăn được gì đâu, thêm một miếng nào". Tôi cũng từng thấy nhiều phụ huynh nịnh nọt để trẻ ăn hết muỗng này đến muỗng khác, rồi mặc cả, rồi hứa hẹn cho quà nếu chịu ăn. Khi việc ăn uống đã trở thành trình diễn, trẻ cũng bắt đầu nhận ra rằng mình có thể gây áp lực với cha mẹ, bằng việc ăn hay không ăn.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Trẻ nhỏ rất mẫm cảm, và chúng hoàn toàn biết cách khống chế cha mẹ bằng việc ăn hay không. Vì thế, các bậc phụ huynh không được để việc ăn uống của con trẻ, biến thành một màn trình diễn. Cha mẹ phải giữ được sự trung lập, bình thản bất kể trẻ ăn được nhiều hay ít. Sẽ rất tốt, nếu giữ được một thái độ tích cực trong cả bữa ăn. Cha mẹ có thể khuyến khích những nỗ lực tự ăn của trẻ bằng cách nói: "Con lớn rồi kìa, biết tự cầm muỗng tự ăn rồi kìa" hoặc "Giỏi lắm, đưa được vào miệng rồi". Tự ăn là một cộc mốc quan trọng, và hào hứng, cũng như những bước đi đầu đời của trẻ.

03. Chớ dùng thức ăn làm phần thưởng hay như một cách thể hiện tình thương yêu của cha mẹ. Trẻ con sẽ liên hệ giữa thức ăn, với những trải nghiệm cảm xúc của chúng trong lúc ăn. Một số xã hội có phong tục, thói quen dạy trẻ con coi những thứ như kem, kẹo, bánh, sô cô la, bánh ngọt không phải là thức ăn, mà là những biểu tượng của tình yêu thương. Chẳng cứ những ngày lễ lớn, mùa Halloween, rồi sinh nhật, trẻ con mới được vây quanh bằng đủ loại bánh kẹo, mà trong cả ngày thường, bánh kẹo cũng len vào được.

Muốn dụ trẻ theo tới cửa hàng, hay cùng mua sắm với mẹ, đường đi thường cũng phải được lót ngọt bằng ít kẹo, ít kem, hay thậm chí đi khám bệnh cũng phải được thưởng bằng một cây kẹo mút, một cục kẹo ngậm. Nhiều trẻ lại còn đòi trong hộp đồ ăn trưa, mẹ gói sẵn phải có gì đó, có thế bữa trưa tại trường mới gọi là trọn vẹn. Những tập tục, thói quen này đã ăn sâu tới mức dường như không ai nghĩ tới việc chúng ta đang gửi thông điệp gì cho trẻ khi thưởng chúng bằng đồ ngọt. Câu chuyện sau là lời giải thích của một cô bé về hệ quả của việc thưởng kẹo bánh.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Lisa 15 tuổi, là một cô bé đạt thành tích cao trong học hành, sinh hoạt, nhưng lại nhập viện vì thói cuồng ăn tâm lý. Cô thừa nhận mỗi ngày đều ăn một thố kem to, xong lại lo sợ đã ngốn quá nhiều calories, đến nỗi sau đó phải móc họng cho ói ra. Sau khi xuất viện, Lisa không muốn tiếp tục như thế nữa, nhưng ham muốn được ăn kem lớn đến nỗi cô không thể kiểm soát chính mình. Khi tôi cố giúp Lisa lấy lại kiểm soát trong việc ăn kem, bằng cách đề nghị cô ăn một cây kem ốc quế, ngay khi vào nữa ăn chính, xong vẫn ăn uống như bình thường, thoạt nhiên cô thích ý tưởng đó. Tuy nhiên, đến tuần sau Lisa quay lại, nói rằng tôi thực sự đã không hiểu ý cô.

Lisa giải thích với tôi rằng, khi lớn lên, cha cô hay có phần thưởng đặc biệt cho cô là dẫn đến tiệm kem, và nếu làm bài ở trường tốt, về nhà mẹ cô sẽ làm cho một món tráng miệng đặc biệt. Vào lễ tạ ơn, cha mẹ cô thường dành cả ngày để chuẩn bị một bữa ăn sáng đặc biệt, và một bữa tối có nhiều món, cả ngày hôm đó sẽ chỉ để ăn uống và rửa chén dĩa. Lisa kết luận câu chuyện, bảo rằng khi còn nhỏ, tình yêu thương mà cô nhận được từ bố mẹ luôn luôn gắn liền với đồ ăn. Giờ đây, khi cha mẹ cô rất bận với công việc chuyên môn, Lisa cảm thấy họ không còn thời gian cho mình, và cô không còn nhận được tình yêu thương nào nữa. Tuy nhiên, kem thì luôn luôn còn đó ...

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Như tôi có nói ở trước, trẻ có khuynh hướng liên hệ giữa thực phẩm với tình cảm, và những liên hệ này có thể trở nên mạnh mẻ, dai dẳng. Hình thành chúng thì rất nhanh, xóa được chúng thì rất chậm, như tôi đã chỉ ra giữa câu chuyện vừa rồi. Lại có một trường hợp khác, cha mẹ thường huấn luyện trẻ gắn những giá trị đặc biệt cho đồ ngọt. Nhiều cha mẹ khăng khăng bảo rằng con cái họ đã ăn cái gọi là thức ăn lành mạnh trước, rồi mới ăn những món tráng miệng ngon ngọt sau cơ mà.

Như Leann Birch (1999) từng chứng minh trong nghiên cứu của bà, với trẻ tuổi mẫu giáo, chỉ cần vài tuần để chúng thích đồ tráng miệng ngọt, nếu bắt chúng phải ăn đủ thức ăn lành mạnh trước rồi mới dọn cho đồ tráng miệng sau. Còn nếu đồ tráng miệng dọn ra cùng với thức ăn lành mạnh, người ta thấy trẻ cũng chẳng quan tâm đến đồ tráng miệng hơn là mấy so với thức ăn lành mạnh. Do đó, quan trọng là giúp trẻ học cách ăn những thức ăn ngọt này một cách điều độ, không để nghiện quá.

Trong nghiên cứu, và thực hành lâm sàng, tôi lại thấy nếu cha mẹ cấm tiệt những thực phẩm không lành mạnh, không mua, không chứa trong nhà, thì khi lớn lên, trẻ cũng có thể có những thực phẩm đó từ bạn bè, và khi có tiền, chúng cũng có thể mua những món cấm ấy. Tuy nhiên, nếu từ bé mà trong nhà lúc nào cũng có bánh kẹo, đồ ăn vặt, và bữa ăn nào cũng thấy dọn tráng miệng ngọt ra, thì trẻ sẽ coi đó là một phần của khẩu phần ăn hàng ngày, và không thể, hay không muốn làm gì nếu thiếu những món đó.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Ở nhiều nước phương Tây, có vô vàn kẹo bánh và đồ ăn vặt, và chúng can dự vào đời sống trẻ con nhiều tới mức thật khó mà nuôi dạy một đứa trẻ mà không để những món ăn ngọt, ăn vặt đó cám dỗ. Do vậy, tôi đề nghị bạn chỉ nên cho trẻ ăn kẹo, ăn kem, bánh quy hay thức ăn tráng miệng ngọt thỉnh thoảng mà thôi, vài lần trong một tuần, chớ cho ăn mỗi ngày, và đừng bữa ăn nào cũng có. Nếu không, việc ăn đồ ngọt sẽ trở thành một việc trẻ trông đợi bắt buộc phải có.

Bạn nên đưa cho trẻ bánh quy, hoặc kem, nhưng số lượng có hạn, cùng với các thức ăn khác, rồi hỏi xem trẻ muốn ăn bánh quy, hay thức ăn khác trước. Nếu trẻ muốn ăn bánh quy trước, xong xin thêm mấy cái nữa ( thường là như thế ) bạn nên nói: "Hôm nay, mẹ chỉ có chừng ấy, lần sau sẽ có thêm". Bằng cách đó, bạn sẽ trung hòa tầm quan trọng của bánh kẹo, biến chúng thành không còn đặc biệt nữa. Một khi trẻ nhận ra có thể ăn bánh hay kẹo trước hay sau, khi ăn đồ ăn thông thường, tự trẻ sẽ để dành bánh kẹo đến sau bữa ăn. Còn nếu biến bánh kẹo thành đặc biệt, bằng cách giữ lại đến khi trẻ ăn xong, những thức ăn lành mạnh mới phát, bạn chỉ khiến trẻ thêm thèm khát bánh kẹo. Câu chuyện sau sẽ minh họa phương pháp mà tôi vừa nói:

An chị Kumar mang bé Maya hai tuổi đến điều trị, vì bé ăn quá ít. Bé nhẹ cân và kháng cự lại mọi nỗ lực của cha mẹ, để khỏi ăn nhiều hơn. Trong chương trình điều trị, có phần hướng dẫn nuôi ăn dành cho gia đình ( được tóm tắt ở cuối chương ). Anh chị Kumar rất hài lòng trước sự thay đổi ở cách ăn và tăng trưởng của con gái. Tuy nhiên, vào đợt kiểm tra cuối, chị Kumar nói chị có một băn khoăng, suốt ngày mà ngày nào cũng thế, cả hai đứa con gái chị đều nài nỉ mẹ cho ăn kẹo M&M.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Khi tôi hỏi chị Kumar, thế mỗi bữa chị thấy cho hai cháu bao nhiêu viên M&M là vừa, chị trả lời "BA". Tôi đề nghị, mỗi bữa chị đặt ba viên M&M lên đĩa đồ ăn của các cháu, cùng với thức ăn bình thường chỉ cần nói: "Kẹo M&M của các con đây". Chị Kumar ngó tôi đầy nghi ngờ, nhưng sau đó nói với tôi rằng, chị quyết định sẽ thử. Và thật là ngạc nhiên, hai đứa con chị thôi nài nỉ mẹ kẹo M&M. Sau ba ngày, chúng quên hẳn món kẹo đặt trên dĩa. M&M đã bị giáng xuống ngang hàng với các thức ăn khác.

04. Không cho phép bất kỳ sự xao lãng nào trong lúc ăn. Khi bị xao lãng, trẻ sẽ không quan tâm tới những tín hiệu trong cơ thể, về đói hay no nữa. Trẻ sẽ mải chơi hay xem truyền hình hơn ăn, ăn mà không biết mình đã ăn bao nhiêu. Phụ huynh thì hay lo con mình ăn ít, nên thường dùng các biện pháp đánh lạc hướng để dụ trẻ mở miệng, và cảm thấy hài lòng nếu cho trẻ ăn được mà không gặp phải sự phản đối nào.

Mặc dù đây có thể là một giải pháp ngắn hạn, nhưng trẻ sẽ ăn mà không có nhu cầu từ bên trong, và sau đó mới là hậu quả. Sẽ càng ngày càng khó, mà làm trẻ xao lãng, và cha mẹ sẽ trở nên tức giận, mệt mõi vì phải cố tìm những cách đánh lạc hướng ngày càng hấp dẫn hơn. Trường hợp sau đây, minh họa việc cha mẹ bị sập trong cái bẫy "dùng sự xao lãng để dụ con ăn", và cho thấy tốt nhất là không để mọi việc khởi đầu như thế.

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Bé John 5 tuổi, được đưa đi điều trị, vì cô Smith mẹ bé bữa nào cũng phải mất hơn một tiếng để cho bé ăn. Cô thấy mệt và giải thích với tôi rằng, cả ngày của tô chỉ để nấu ăn rồi ép cho John ăn. Quan sát một bữa ăn, tôi thấy cô Smith bắt đầu bằng việc đọc một câu chuyện cho John nghe, thỉnh thoảng ngắt ngang cuộc đọc truyện để nhắc bé cắn một miếng bánh mì kẹp. Đọc xong chuyện đầu tiên, cô Smith lôi tiếp vào cuốn sách và hỏi John thích mẹ đọc cuốn nào. John chọn một cuốn có cả hát và đọc. Và trong lúc xem mẹ trình diễn, thỉnh thoảng bé cho một miếng bánh mì vào miệng. Cô Smith đọc đến cuốn thứ ba, John cũng mới ăn được có nữa cái bánh mì kẹp. Bốn mươi lăm phút đã trôi qua, và tôi quyết định dừng bữa ăn lại.

Ngay cả với trẻ thích đồ ăn, và thích ăn, biện pháp đánh lạc hướng cũng là có hại. Những trẻ này có thể bị mê mụ vì xem truyền hình trong lúc tay thì bốc bim bim, đến nỗi không để ý là bụng đã no căng. Trẻ có thể gắn việc xem truyền hình hay đi xem phim với việc ăn bim bim, và từ đó các bé không thể, hay không muốn xem truyền hình, xem phim mà không có bim bim. Câu chuyện sau sẽ minh họa cho điều tôi vừa nói:

Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn


Laura 9 tuổi, bị rối loạn ăn uống, chỉ ăn một thứ khẩu phần hạn chế gồm chủ yếu là mấy món chiên, và nhiều đường, bột. Cô bé thích ăn bim bim cả ngày, hậu quả là bị quá cân. Trong một cuộc gặp gia đình, tôi đề nghị gia đình nên tôn trọng ba bữa ăn chính, và một bữa ăn xế sau khi tan trường. Laura hỏi tôi ngay, như thế tức là cô bé không được ăn thêm bắp rang trong lúc xem truyền hình ? Khi tôi bảo đúng, Laura òa ra khóc, và không cách gì dỗ nín được cho đến hết cuộc gặp. Rõ ràng, là việc vừa xem truyền hình vừa ăn đã trở thành một cách giải trí quan trọng của Laura, và cô bé không thể kìm được những cảm xúc tiêu cực, khi bị đề nghị từ bỏ thú vui này.

Tác giả : DR. IRENE CHATOOR
Người dịch : Thiên Lương
Up file : Nguyễn Thanh Tâm
Hệ thống website Báo Giá Tour Du Lịch www.baogiatour.com
Sách Bé Yêu Học Ăn của Dr. Irene Chatoor
Chuyên mục bài viết liên quan tại http://www.baogiatour.com/search/label/be-yeu-hoc-an-dr-irene-chatoor

Đăng ký tour du lịch Thái Lan - tour du lịch Campuchia - tour du lịch Singapore
Liên hệ anh Tâm Pacific hotline 01283.98.69.98 - 0911.46.33.89


Chương 2 - Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ - Bé Yêu Học Ăn

Bạn đang xem một trong các bài viết tại Chuyên Mục be-yeu-hoc-an-dr-irene-chatoor . Và đây là địa chỉ link bài viết http://www.baogiatour.com/2017/05/chuong-2-tao-thoi-quen-an-lanh-manh-cho-tre-be-yeu-hoc-an.html . Ban biên tập BaoGiaTour.com xin cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết này. Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ ban biên tập BaoGiaTour.com nếu bài viết có ích !

BaoGiaTour.com DMCA Protection Status