báo giá tour thái lan báo giá tour campuchia

Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn

Trong những năm đầu đời, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ phải làm quen với việc chuyển từ sữa sang thức ăn đặc. Trẻ cũng phải học cách tự ăn lấy, học cách nhận biết những tín hiệu bên trong cơ thể, thí dụ thế nào là no, thế nào là đói. Chưa kể, chúng còn phải học cách xử lý với cảm xúc của chính mình. Trong khi đối với hầu hết trẻ nhỏ, những bước phát triển này diễn tiến thuận lợi, không gặp khó khăn gì, thì một số trẻ khác lại gặp nhiều khó khăn hơn để làm chủ được những trải nghiệm mới mẻ này. Trên thực tế, 25 tới 50 phần trăm các bậc cha mẹ đã phải than thở là gặp khó khăn khi cho con ăn.

Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn


Làm quen với thức ăn dày đặc. Nói chung, các bác sĩ nhi khoa khuyên cha mẹ cho trẻ nhũ nhi làm quen dần dần với thức ăn bột, lúc khoảng sáu tháng tuổi, sau đó thêm thức ăn nghiền, trái cây và rau củ vào khẩu phần. Đến mười tháng tuổi, nhiều trẻ đã quen với thức ăn nghiền đặc, có vị thịt và ít thức ăn bằm chuyễn trong đó. Nhưng đôi khi việc chuyển đổi này có thể trở thành một trải nghiệm cực kỳ khó khăn cho một số trẻ và cha mẹ chúng.

Các bậc cha mẹ cũng thường được khuyên là mỗi lần chỉ nên tập cho trẻ ăn một loại thức ăn mới, chờ vài hô, hay một tuần rồi mới bắt đầu cho trẻ làm quen với một loại thức ăn khác. Làm như vậy, không những cha mẹ quan sát được con mình có phản ứng dị ứng nào với thức ăn mới không, thí dụ nổi ban hay tiêu chảy, mà còn giúp trẻ quen với vị của thực phẩm mới.

Nhiều trẻ nhũ nhi rất thận trọng với mùi vị mới, độ thô mịn mới của thức ăn. Ngay lần đầu tiếp xúc, chúng có thể không thích vài loại thức ăn nghiền nào đó, và thế là nhất quyết không mở miệng để ăn thêm muỗng thứ hai, nhưng lần kế tiếp, chúng đã lại sẵn sàng thử món ăn mới này một lần nữa, và từ từ quen, rồi cuối cùng là thích. Để được như thế có khi phải mất tới hơn chục lần thử, vào nhiều ngày khác nhau, cho tới khi các trẻ bắt đầu thấy thích thứ ăn mới.

Tuy nhiên, có nhiều trẻ nhũ nhi rất nhạy cảm với vị, độ thô mịn, nhiệt độ, và mùi của một vài loại thức ăn, và chúng có thể có những phản ứng ác cảm dữ dội khi lần đầu ăn thử. Nếu đưa muỗng tới mà trẻ nhăn nhó, quay mặt đi, bạn có thể thử vào một lần khác, với lượng ít hơn, và cho đi kèm sau đó là một món mà trẻ vẫn thích. Từ từ, bạn có thể tăng lượng thức ăn mới lên, cho đến khi trẻ chấp nhận được mà không nhăn nhó. Cuối cùng, sau nhiều lần thử, trẻ thậm chí có thể sẽ thích ăn món mới ấy.

Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn


Còn nếu trẻ của bạn phun thức ăn, ọe, hoặc ói ra luôn, tôi khuyên bạn không nên cho ăn món đó nữa. Theo kinh nghiệm của tôi, trẻ nhũ nhi có thể lưu lại những ký ức về cảm giác, và chúng sẽ sợ mỗi khi thấy lại thức ăn ấy, hoặc thậm chí một loại thức ăn khác gợi chúng nhớ về cái món đáng sợ ấy. Trẻ nhũ nhi và trẻ nhỏ lại có vẻ hay vơ đũ cả nắm các thức ăn qua màu sắc và vẻ ngoài. Thí dụ nếu trẻ đã có phản ứng ghét bỏ với một thứ thức ăn nghiền nấu bằng rau xanh, trẻ sẽ không muốn ăn bất kỳ cái gì có màu xanh nữa.

Một vài trẻ đặc biệt nhạy cảm với độ thô mịn của thức ăn, và có những phản ứng khá dữ dội, thí dụ ọe hay ói, khi bạn cho chúng ăn súp nghiền có lổn nhổn thịt bằm hay trộn vài thức ăn khác vào. Tôi từng thấy rất nhiều trẻ có những rối loạn về nuôi ăn khởi đầu, từ việc tập ăn những món lổn nhổn này, và tôi hết sức khuyên bạn, nếu trẻ có bất kỳ phản ứng ác cảm nào, như ọe hay ói, bạn nên bỏ qua mấy món đó luôn, tiếp tục cho trẻ ăn những thức ăn mềm.

Bé Yêu Học Ăn - Chuyển sang tự ăn


Khác về tâm tính, khác về văn hóa. Trong năm đầu tiên của cuộc đời, cả trẻ lẫn cha mẹ đều phải học cách thiết lập một hệ thống giao tiếp, qua đó, cha mẹ học cách đọc những dấu hiệu đói no của con, rồi theo đó mà cho con ăn uống. Được tám, chín tháng tuổi, trẻ sẽ trở nên thành thạo hơn. Các trẻ sẽ học cách ngồi một mình, tập dùng ngón cái và ngón trỏ để nhón nhặt những món đồ be bé. Vào lúc này, nhiều trẻ bắt đầu thích việc cho ăn. Trẻ có thể tóm lấy muỗng hay các dụng cụ ăn uống khác để chơi nghịch, quẳng đi, và thường làm việc nuôi ăn của cha mẹ trở nên vất vả. Đây là khởi đầu cho một giai đoạn thử thách, khi mỗi bữa ăn là một cuộc so găng giữa cha mẹ với trẻ, để xem ai sẽ là người đưa muỗng vào trong miệng trẻ.

Trong suốt giai đoạn chuyển đổi sang tự ăn này, tôi đã chứng kiến rất nhiều kiểu cách khác nhau ở nhiều trẻ khác nhau, nhiều cha mẹ khác nhau, thuộc nền văn hóa khác nhau. Với văn hóa Bắc Mỹ chẵng hạn, hầu hết trẻ con được chuyển sang tự ăn từ chín đến mười tám tháng tuổi. Tuy nhiên, vẫn vô cùng khác biệt giữa những trẻ có tâm tính khác nhau. Có những trẻ biết tóm lấy muỗng vào lúc chín tháng tuổi, và nhất định không chịu mở miệng nếu mẹ cho ăn, nhưng lại có những trẻ mãi đến hai tuổi hay hơn vẫn chỉ thích được người khác đút cho. Sau đây, là một thí dụ về một đứa trẻ nằng nặc đòi được tự ăn, khi mới chín tháng tuổi, và cách xử lý của mẹ:

Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn


Một người bạn và cũng là đồng nghiệp của tôi mang vào văn phòng một đoạn video, quay cảnh đứa con gái chín tháng tuổi của cô khóc thét, khi thấy mẹ cầm muỗng tiến tới. Bạn tôi nói: "Nghe nó khóc cứ như là tôi đang cầm một thứ vũ khí vậy". Cô nói cô không thể tiếp tục cho con bé chín tháng tuổi ăn bằng muỗng, vì nó cứ đòi làm một mình. Vậy là trong lúc con bé tập cầm muỗng đưa thức ăn nghiền vào miệng, bạn tôi cho bé bú sữa bình và cầm những món nhón được bằng tay. Phải mất ba tháng con bé mới tự dùng được muỗng thành công. Trong suốt thời gian ấy, bé không lên ký nào. Tuy nhiên, một khi đã tự ăn được, bé lớn rất nhanh, thành một đứa trẻ đáng yêu, sáng láng, mạnh mẽ và quyết đoán.

Lại có những trẻ hơn hai tuổi rồi mà vẫn thích được mẹ cho ăn. Thường đó là những trẻ tính vốn đã thích phụ thuộc, hoặc những trẻ có các vấn đề về cảm giác, không chỉ là với độ mịn thô của vài thức ăn nhất định, mà còn rất nhạy cảm với cảm giác của thức ăn chạm vào tay hay chạm vào vùng quanh miệng. Những trẻ này thích được cha mẹ đút cho, vì cha mẹ đưa thức ăn vào miệng chúng rất tài, không để tay hay miệng chúng bị dơ. Thí dụ sau lại về một trẻ năm tuổi rồi, mà vẫn được người khác xúc cho, thay vì tự ăn:

Một người bạn tôi kể, vì giờ giấc làm việc kéo dài, mẹ chống đã chăm giúp cô đứa con gái, trong đó có việc cho bé ăn. Bạn tôi không hề nghĩ con mình có vấn đề gì, mãi cho tới một hôm, ngay sau khi bé bắt đầu đi nhà trẻ, cô nhận được điện thoại của cô giáo, báo rằng bé không chịu ăn bữa trưa. Cô giáo nói con gái cô, tuy cũng giống những đứa trẻ khác, mở hộp đồ ăn ra, nhưng lại cứ ngồi đó, không chạm vào thức ăn, trong khi các bé khác ăn sạch sẽ. Khi bạn tôi hỏi con gái vì sao không chịu ăn trưa ở trường, bé đáp "Tại cô không đút cho con". Bạn tôi phát hiện ra lâu nay, bà nội đã đút cho bé suốt, dù bé đã năm tuổi, và bé cứ tưởng cô giáo cũng sẽ làm thế. Con gái bạn tôi nói bé không muốn tay bị dơ.


Cũng có những khác biệt về văn hóa, trong việc khi nào thì một đứa trẻ phải học cách tự ăn. Theo quan sát của cá nhân tôi, những gia đình Trung Đông và Châu Á thường vẫn thoải mái đút cho con ăn mãi đến tuổi lên ba, đôi khi lên năm, khi chúng bắt đầu đi học, hoặc thậm chí lớn hơn. Nhiều phụ huynh, đặc biệt nếu đến từ những nền văn hóa có trẻ con được đút ăn đến tận tuổi tới trường, thường không hề biết rằng bọn trẻ con rất muốn được tự ăn lấy, và họ cho rằng sẽ thuận tiện hơn nếu họ làm thay con trong việc đưa được thức ăn vào những cái miệng bé xíu của chúng.Họ không để ý tới những nỗ lực cầm muỗng, giữ đĩa của trẻ khi ăn, và đôi khi họ lại còn giành muỗng với con. Kết quả cuối cùng, thường là ép con ăn, hậu quả là đứa trẻ giận dữ, và sợ luôn về việc ăn uống. Những khác biệt về văn hóa cũng gây ra nhiều khó khăn cho những gia đình Châu Á hay Trung Đông nhập cư vào Hoa Kỳ. Tôi từng điều trị một bé gái bốn tuổi có cha mẹ là dân Nam Á :

Cha mẹ đã phải mang cháu đến cho bác sĩ xem, vì cháu không chịu ăn bất kỳ thức ăn đặc nào. Cha mẹ đã xay nhuyễn tất cả thực phẩm, cho cháu ăn bằng muỗng, và mỗi bữa ăn đúng là một cuộc vật lộn. Sau khi hoàn tất cuộc đánh giá và quan sát được xung đột căng thẳng giữa cha mẹ và con, tôi đề nghị rằng một trong những mục tiêu đầu tiên là giúp cho con gái họ tự ăn được một mình. Người mẹ ngó tôi rất sửng sốt và hỏi "Sao lại thế ?". Tôi cũng sửng sốt trước câu hỏi của cô không kém, và cho rằng cô ngạc nhiên lắm khi nghe tôi đề nghị tập cho con gái cô tự ăn lấy. Người mẹ sau đó giải thích cho tôi rằng hồi bé, bà ngoại cô đã đút cho cô ăn tới tận chín tuổi, mà con cô bây giờ mới chỉ lên bốn.


Tôi giải thích cho người mẹ rằng con gái cô đã vật lộn trong suốt bữa ăn để nắm được cái muỗng, và có vẻ cháu muốn kiếm soát được muỗng. Thêm nữa, tôi cố giúp người mẹ hiểu rằng con gái cô đang lớn lên cùng những đứa trẻ Mỹ khác, những trẻ vẫn thường đã chuyển sang tự ăn lấy khi mới lên hai. Do đó, khi đến mẫu giáo, nếu con gái cô không thể tự ăn, bé sẽ thấy mình vô dụng và bất an trong suốt những giờ ăn trưa.

Bé Yêu Học Ăn - Cách cho trẻ chuyển sang tự ăn


Như tôi đã mô tả ở trên, cả tâm tính lẫn những quan điểm văn hóa đều có ảnh hưởng quan trọng tới việc trể chuyển sang tự ăn sớm hay muộn. Quan trọng là phải ghi nhớ điều đó, vì việc chuyển đổi này có thể là xuất phát điểm của một xung đột dai dẳng giữa trẻ và người chăm trẻ. Nếu một đứa trẻ cứ nhất định nắm cho được cái muỗng để tự đút ăn, cần tạo cho trẻ cơ hội để làm việc ấy. Không phải vì muốn đưa cho được cái muỗng vào miệng trẻ mà sinh ra ép buộc hay ngăn cản.

Còn với một đứa trẻ sợ bị nhoe nhoét khi ăn, cần khuyến khích trẻ chạm vào thức ăn, và làm quen với việc có thức ăn dính trên tay, thay vì phải chùi ngay lập tức, vì trẻ thấy bứt rứt. Trong cả hai trường hợp, quan trọng là quan sát và cố gắng hình dung ra động cơ đằng sau hành vi của đứa trẻ, xử lý tốt với tâm tính từng trẻ, để việc chuyển sang tự ăn được suôn sẻ. Về vấn đề thời điểm, theo kinh nghiệm của tôi, hầu hết trẻ con sẽ bắt đầu thích tự ăn lấy vào khoảng từ chín tháng đến hai tuổi.

Cha mẹ, nào lớn lên trong những nền văn hóa, có trẻ con hơn hai tuổi còn được đút cho ăn sẽ không bao giờ nghĩ việc tự ăn lấy từ sớm lại do con mình "khởi xướng". Và vì thế, đôi lúc họ bỏ qua những dấu hiệu cho thấy con trẻ muốn được tự ăn. Hệ quả là, một cách vô ý thức, họ bước vào những cuộc tranh giành quyền lực với con. Nên nhớ, sự thích thú của con trẻ trước các dụng cụ nuôi ăn hoặc thức ăn, cho dù chúng có quăng quật hay nghịch ngợm những thứ ấy, thường là những dấu hiệu sớm cho thấy chúng ngày càng muốn tham gia vào việc nuôi ăn.


Nếu bạn dùng hai cái muỗng, một cho bạn và một cho con bạn, bé sẽ học được cách dùng muỗng, và sẽ có cơ hội thực hành việc đưa muỗng vào miệng. Trong lúc mải thực tập với cái muỗng của mình, trẻ sẽ dễ dàng cho bạn quá giang đút cho trẻ ăn ( bằng muỗng của bạn ). Cũng nên sắm một cái chén nhỏ có đồ hít để gắn được vào ghế ăn, trong lúc con bạn học các kỹ năng mới, thí dụ lấy đồ ăn, múc thức ăn bằng muỗng, bỏ vào miệng.

Nếu trẻ cho phép, hãy nắm tay trẻ, hướng dẫn cách đưa muỗng vào miệng, hoặc để trẻ ... cho bạn ăn, những trò này sẽ giữ cho trẻ được tập trung, và biến việc cho ăn thành một trải nghiệm thích thú cho cả cha mẹ lẫn con. Khi bé đưa muỗng vào miệng thành công, bạn có thể khen con "Giỏi thế, đưa được muỗng vào miệng kìa, Tự ăn được kìa". Tuy nhiên, chớ có khen sao trẻ ăn nhiều thế, hay tỏ ra lo lắng sao hôm nọ trẻ ăn ít thế. Đừng có biến số lượng trẻ ăn được thành một loại thành tích, nếu không trẻ sẽ biết cách dùng việc ăn hay không ăn như một thứ để thao túng tình cảm bạn.

Bé Yêu Học Ăn - Cho trẻ cùng ngồi vào bàn với cả nhà


Trong suốt năm đầu tiên, trẻ nhũ nhi sẽ phát triển rất nhanh. Cuối năm thứ nhất, trẻ đã biết bò, biết trước, biết nhặt những đồ vặt nhỏ bằng kỹ năng nhón tay mới có được. Trẻ cũng bắt đầu bập bẹ dùng từ, dùng cử chỉ để người khác hiểu được mình muốn gì. Trẻ đã lớn, thành các cô bé, cậu bé tập đi. Đây chính là lúc chuyển chiếc ghế ăn của trẻ đến nhập chung với bàn ăn gia đình, cho trẻ ngồi chung trong suốt bữa ăn. Đã có thể đưa cho trẻ những món cầm được bằng tay, như cốm ngũ cốc khô, bánh mì mềm, rau quả luộc, hay những mẫu mì ốn nhỏ.

Việc chuyển đổi này có thể hơi khó khăn, vì ở tuổi này, nghịch đồ ăn, quăng đồ ăn ra khỏi khay ... có thể là một trò tiêu khiển ưu thích của trẻ, biến cả bữa ăn thành một bãi chiến trường. Trẻ con khoảng tuổi này, đang thích tìm hiểu điều gì xãy ra khi các đồ vật biến mất khỏi tầm nhìn, liệu chúng có còn không ? Các bé sẽ hay chơi trốn tìm với cha mẹ là vì thế, để thực tập xem cha mẹ có biến mất không nếu đi trốn, hay liệu có tìm ra không, và cha mẹ lại xuất hiện ?

Vì cố hình dung điều gì sẽ xãy ra khi vật hay người biến mất, trẻ đi chập chững thích thực tập bằng cách ngồi trên ghế ăn, quăng thức ăn và các dụng cụ cho ăn ra khỏi khay. Chúng muốn xem muỗng hay đồ ăn bay tới đâu, và mẹ có làm cho mấy thứ đó trở lại không. Đối với cha mẹ thì quả là bực mình và mệt mỏi, trong khi đó, trẻ có thể chơi mãi cái trò này. Cho nên tốt nhất là cứ để thức ăn và chén muỗng dưới sàn, cho tới khi bữa ăn kết thúc.

Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn


Dưới chân ghế ngồi của trẻ nhớ trải một tấm vải nhựa, để hứng các thứ rơi vãi. Mỗi lần chỉ đưa trẻ một hay mẩu thức ăn, như thế trẻ quá say mê trò ném đồ ăn và dụng cụ ra khỏi khay, cha mẹ có thể đặt ra một giới hạn nào đấy, nghiệm trọng mắng "Không !!!". Nếu trẻ vẫn tiếp tục, cứ lờ trẻ đi, trong vài phút không cho thêm món nào nữa, trẻ sẽ hiểu mình vừa mới làm việc gì đó, mà cha mẹ không chấp nhận.

Không nên tách trẻ ăn riêng khỏi cả nhà, chỉ vì không thể xử lý với đống hỗn độn mà trẻ gây ra khi ngồi chung bàn. Cho trẻ ăn chung với cả nhà là việc cần làm, quan trọng cả về mặt xã hội lẫn mặt phát triển. Nhìn cách cha mẹ và anh chị ăn, thấy các thành viên trogn gia đình thích thú đồ ăn, ... sẽ khiến trẻ tò mò và cũng muốn thử các món. Việc ăn chung càng đặc biệt quan trọng với những trẻ từng có những phản ứng ác cảm, với vài loại thức ăn nào đó, hoặc những trẻ vẫn sợ thử món mới. Thấy các thành viên khác trong nhà thoải mái khi ăn, sẽ khiến trẻ an tâm và có thêm can cảm để thử.

Tuy nhiên, cho trẻ hòa nhập vào bàn ăn chung, có thể đặt ra một số thách thứ cho cha mẹ, Ở tuổi này, trẻ hành xử hệt các nhà cai trị, tưởng rằng ai cũng phải làm theo ý mình. Bạn càng muốn trẻ làm việc gì, chúng càng chống lại không làm, bạn càng không muốn trẻ ăn cái gì, chúng càng muốn ăn. Ý thức được điểm này, bạn cần tìm ra những cách thức khiến trẻ cảm thấy mình đang kiểm soát, nhưng cùng lúc, bạn vẫn đặt ra được các giới hạn nếu các đòi hỏi của trẻ quá vô lý. Ngoài ra, vì răng sữa mọc rất chậm, bạn cần xem liệu trẻ đã nhai được chưa rồi hẵng đưa cho trẻ thịt, hoặc rau củ cứng mà trẻ thấy trên đĩa và đòi thử.

Thí dụ, nếu trẻ đòi cầm một cái đùi gà, rứt ra được miếng, nhai trệu trạo không kỹ rồi nuốt luôn, trẻ có thể bị hóc, bị ọe, khiến sau này cứ thấy thịt gà hay bất cứ thịt gì cũng sợ. Do đó, nếu trẻ đòi ăn thức ăn của bạn, và nếu bạn thấy không an toàn lắm, cứ nói với trẻ là khi nào con biết nhau đã thì sẽ được ăn. Tôi từng rất ngạc nhiên, khi thấy khả năng tiếp thu ngôn ngữ của trẻ con sao mà tiến nhanh đến thế, so với khả năng diễn đạt ngôn ngữ của chúng, và ở quãng một đến hai tuổi, sao mà trẻ hiểu được nhiều thứ đến thế, kể cả khi chúng chưa bập bẹ được gì nhiều.

Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn


Như đã nói ở trên, cho trẻ ngồi vào bàn và quan sát mọi người ăn sẽ là cơ hội tốt, để trẻ muốn thử các món ăn mới. Nếu trong quá khứ, trẻ từng có những phản ứng ác cảm với thức ăn ( phun ra, ọe, hay ói ra chẵng hạn) và hiện đang sợ thử các thứ mới, có thể bạn sẽ rất muốn đặt vài món ăn mới lên đĩa cho trẻ, rồi hối lộ lẫn nịnh nọt trẻ ăn thử ít nhất là một miếng. Tuy nhiên, bạn càng muốn giúp trẻ ăn thử món mới, trẻ sẽ càng tức tối. Nhiều trẻ đến tuổi đi học kể với tôi rằng, các trẻ vô cùng căng thẳng mỗi khi thấy cha mẹ bỏ một loại thức ăn mới lên đĩa, đến nỗi các trẻ chỉ có thể ăn những thứ mình thích.

Ngược lại, nếu bạn chỉ dọn cho trẻ tuổi đi tập đi những thứ trẻ vẫn thích, trong khi bạn làm mẫu, ăn thử các món mới mà không cho trẻ tí nào, cuối cùng thế nào trẻ cũng thắc mắc bạn đang ăn gì thế. Thế rồi, bạn càng làm khó khăn, bắt bí, không cho đụng vào món ăn mới, trẻ lại càng muốn thử. Bạn có thể nói "Ơ ! thức ăn của mẹ mà ... Nhưng thôi, cho con một tí thôi đấy !". Bạn cho trẻ một mẫu nhỏ thôi, để trẻ ăn thử, và xem liệu trẻ có dung nạp được không ? Nếu thích, trẻ sẽ xin thêm, rồi bạn lại cho thêm chút xíu thôi, cho tới khi cả bạn lẫn con bạn đều tin rằng món ăn này đã được bé duyệt.

Quan trọng nhất, là bạn không được tỏ ra quá hoan hỉ, khi trẻ đưa thức ăn mới vào miệng. Bạn phải giữ bí mặt mày cho bình thản. Một số trẻ kể với tôi rằng, nếu cha mẹ chúng quá hào hứng, khi thấy chúng chịu ăn một món mới, chúng sẽ cảm thấy bị áp lực khi ăn thêm hay ăn lại lần nữa. Đó chính là điều làm chúng căng thẳng, cảm giác người ta trông đợi vào mình quá nhiều, trong việc ăn món mới, và kết cục là chúng không tài nào biểu diễn được thêm.

Bé Yêu Học Ăn - Cho trẻ ngồi ở bàn bao lâu thì vừa ?


Hầu hết trẻ con có thể ăn đủ số lượng thức ăn cần thiết trong vòng hai mươi phút. Tuy nhiên, trẻ khẩu vị kém thì thích chơi hơn là ăn, nên sau vài phút, chúng sẽ cố gắng thoát khỏi bàn để làm những việc mà chúng thấy là vui hơn. Trẻ mà đã sợ ăn một số món nào đó sẽ rất hoảng, khi ngửi hay nhìn thấy cái món mà chúng không thích, và tức tốc nhảy khỏi bàn ngay. Trường hợp khác, trẻ ít có cảm giác đói thì ngồi ở bàn lâu hơn, nhưng ăn rất chậm. Thường các trẻ nói và chơi với đồ ăn, thay vì ăn. Trẻ thích ăn thì sẽ cắm cúi ăn, chỉ vì thấy thức ăn quá ngon, và ngồi ở bàn ăn thì rất thích.

Ngay cha mẹ cũng có tốc độ ăn khác nhau, có người ăn rất nhanh, có người lại thong thả. Bữa ăn phải là một việc chung của cả nhà, do đó mọi người cần ít nhiều điều chỉnh. Trẻ nhỏ phải được ngồi ở bàn ít nhất là hai mươi phút để đủ thời gian ăn, nhưng không được quá ba mươi phút. Thay vì dùng đồng hồ, tôi đề nghị cha mẹ nên chỉnh tốc độ ăn của mình vào khoảng 20 phút, và nói với con rằng trẻ phải ngồi ở bàn cho đến khi cha mẹ no bụng đã. Việc này tốt, vì không chỉ giúp trẻ biết học cách chờ đợi những người khác trong nhà ăn xong bữa, mà còn giúp trẻ có thời gian nghĩ về cảm xúc ... trong bụng mình, rằng mình đã no chưa, hay còn đói ?

Giữ được một đứa trẻ ở yên tại bàn suốt hai mươi phút thường là một việc khó. Trẻ nào vẫn có thói quen nhảy ra khỏi ghế ăn, chuồn khỏi bàn chỉ sau vài phút, sẽ chống đối lại thay đổi này. Những trẻ ấy cần phải biết cha mẹ coi việc này là nghiêm túc. Có nghĩa là chúng sẽ có thời gian một mình, tức một khoảng thời gian tách khỏi cha mẹ rồi nhập nhóm trở lại. Tôi sẽ mô tả chi tiết quy trình này trong chương 3. Song song đó, cũng không nên giữ trẻ ở bàn ăn quá ba mươi phút, chỉ để ép trẻ ăn thêm, hay ăn thử vài món gì đó. Cha mẹ cũng không được cho trẻ kéo dài bữa ăn bằng cách lâu lâu ăn một miếng, và đánh lạc hướng cha mẹ bằng cách nói chuyện, thay vì ăn. Cha mẹ nên nhớ rằng, nếu trẻ không ăn đủ trong một bữa, bữa sau chúng sẽ đói hơn.

Bé Yêu Học Ăn - Cho trẻ ăn bao nhiêu món trong một bữa ?


Khi trẻ không chịu ăn, cha mẹ thường cố tìm một món khác để dụ cho trẻ ăn nhiều hơn. Làm thế cũng có tác dụng, và hệ quả là, cha mẹ cứ thế mà tìm thêm các món khác nữa, với hy vọng con mình sẽ ăn còn nhiều hơn. Tuy nhiên, trẻ sẽ nhanh chóng nhận ra rằng, nếu mình không chịu ăn, mẹ sẽ tìm cái gì đó khác, rồi cái gì đó khác nữa, và trẻ sẽ thấy, không chịu ăn đúng là một công cụ đầy quyền lực để kiểm soát mẹ. Với những trẻ ở lứa tuổi đi chập chững, đang đấu tranh với cha mẹ để giành quyền kiểm soát, và được độc lập, thật không gì hấp dẫn hơn, là biến mẹ mình thành một đầu bếp đòi là nấu. Trường hợp sau sẽ minh họa việc bọn trẻ biết tận dụng điều ấy đến cỡ nào.


*** Trường hợp của Susanne

Khi đến bệnh viện để khám vì không chịu ăn, và chậm lớn, Susanne mới ba tuổi. Cô Brown tả cho chúng tôi nghe mỗi bữa ăn cô phải làm cho con ba đến món khác nhau, nhưng bé vẫn từ chối và đòi món khác nữa mới ăn. Thường cô Brown sẽ cứ thể mang thêm càng lúc càng nhiều món khác nhau, nhưng Susanne hiếm khi đụng tới. Cô Brown mất ngủ vì lo cho Susanne, đến nỗi đang đêm cô cũng cố cho bé ăn. Khi hỏi kỹ hơn về việc này, cô giải thích rằng mới đây, Susanne tỉnh giấc giữa đêm, nói với mẹ là con đói, rằng con muốn ăn mì ống với sốt cà chua. Cô Brown dậy ngay, nấu món mà Susanne đòi. Tuy nhiên, khi cho ngồi vào bàn, bé nói không muốn ăn mì, và thậm chí không thèm đụng tới.

Vậy làm sao có được cân bằng đây ? Cần phải giới hạn lại số món mà cha mẹ mang ra cho trẻ mỗi bữa, nếu không trẻ sẽ chuyển sang kiểm soát cha mẹ, và biến đó thành một trò chơi. Tôi cho rằng chỉ nên mang cho trẻ ba đến bốn món là cùng. Nếu trẻ cứ tiếp tục đòi phải có gì đó khác hơn, khác nữa cơ, cha mẹ cần phải biết nói: "Bữa này chỉ có thế thôi. Để đi khác." Cha mẹ phải quyết định từ trước, là trong bữa sẽ cho con mình ăn món gì, để một khi đã ngồi vào bàn, thì sẽ không đổi sang món khác mà trẻ đòi. Còn nếu trẻ ép cha mẹ bằng cashc khóc hay giận lẫy, khi đó cha mẹ cần dùng đến biện pháp "thời gian một mình", để ngừng ngay hành vi này.


Tác giả : DR. IRENE CHATOOR
Người dịch : THIÊN LƯƠNG
Up file : NGUYỄN THANH TÂM
Hệ thống website Báo Giá Du Lịch www.baogiatour.com
Sách Bé Yêu Học Ăn của DR. IRENE CHATOOR


Chương 1 - Những khó khăn của việc nuôi ăn thời kỳ đầu - Bé Yêu Học Ăn

Bạn đang xem một trong các bài viết tại Chuyên Mục be-yeu-hoc-an-dr-irene-chatoor . Và đây là địa chỉ link bài viết http://www.baogiatour.com/2017/05/chuong-1-nhung-kho-khan-cua-viec-nuoi-an-thoi-ky-dau-be-yeu-hoc-an.html . Ban biên tập BaoGiaTour.com xin cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết này. Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ ban biên tập BaoGiaTour.com nếu bài viết có ích !

BaoGiaTour.com DMCA Protection Status